Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018


Vì sao các giấc mơ vĩ cuồng đầu tư chục tỷ đô ở VN đều bị thất bại


Đây có lẽ là hồ sơ kinh tế, đầu tư mà nhiều năm tôi mỉa mai về sự vĩ cuồng mà còn cuồng dại của một số doanh nghiệp, tỷ phú VN, cũng như cả hệ thống chính trị và chính phủ quốc gia này bị rơi vào bẫy việt vị thất bại bẽ bàng là quy hoạch tốn kém xong để đó vì không có tiền đầu tư, tỷ phú ảo và doanh nghiệp vốn ít nợ nhiều thì bỏ trốn không nói lời tạm biệt, đó là chuyện hài kịch đang diễn ra ở VN bao nhiêu năm rồi và bây giờ vẫn thế.

Về các dự án đầu tư vĩ cuồng thì đầu tiên tôi nhắc lại đó là sự thất bại của Tập đoàn Dầu khí Thái Lan (PTT) khi háo danh đầu tư vào xây dự án lọc hóa dầu Nhơn Hội với vốn đầu tư ban đầu vẽ ra là 28 tỷ USD, và sau đó hạ xuống còn 22 tỷ USD rồi sau đó tập đoàn PTT này biến mất bí ẩn, và nó để lộ ra một sự thật kém chuyên môn nhất của cả hệ thống kinh tế của chính phủ VN lẫn hệ thống chính trị của tỉnh Bình Định, đó là từ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho tới 6 hay 7 cấp phó thủ tướng, và dưới nữa là Bộ Công thương, Bộ Tài chính, hệ thống cố vấn kinh tế của chính phủ và hàng loạt những ông bà giáo sư tiến sĩ quốc doanh đều sai hết.

Các dự án vĩ cuồng khác, như dự án siêu kế hoạch 37,3 tỷ USD của Nhật xây thành phố thông minh tại Hà Nội, kế đến là ông Chủ tịch Geleximco Vũ Văn Tiền đề xuất xây cất dự án gọi là “4 siêu dự án hơn 50 tỷ USD” để xây đường cao tốc Bắc Nam đoạn Thanh Hóa - Hà Tĩnh và Tp.HCM đến Khánh Hòa, dự án đường bộ cao tốc Hạ Long - Vân Đồn - Móng Cái, dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam, dự án xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành,…rồi dự án gọi vốn IPO 100 tỷ USD của doanh gia nào đó ở VN, và mới đây Tập đoàn IPP muốn huy động nguồn vốn khoảng 50 tỷ USD vào đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong,…và điều quái đản hơn là những lãnh đạo doanh nghiệp này đều được ung dung đi lại trong phủ thủ tướng nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, và được lãnh đạo cao cấp nhà nước tiếp đón như một thượng khách nguyên thủ của quốc gia.

Tôi thì giật mình là sau đó tất cả đều là những dự án vẽ ra của ‘siêu dự án con lừa của thế kỷ 21”. Và nó phơi bày sự yếu kém tột cùng của bộ máy điều hành kinh tế và thẩm định rủi ro của đất nước này. Nó cho thấy cả hệ thống điều hành kinh tế của VN không có bất cứ một chuyên gia hay chiến lược gia phân tích am hiểu thị trường để thẩm định rủi ro dự án đầu tư, và nó gây ra sự mất thời gian cho cả hệ thống lãnh đạo cao nhất của chính phủ VN khi dành tiếp đãi những doanh gia, hay nói đúng hơn là “doanh gian” hay mơ chuyện vĩ cuồng là họ thích đọc truyện cổ tích thay vì họ nên đọc truyện “Mô hình Ponzi”, và cần đọc các tiểu thuyết Enron, Bernie Madoff để nghiệm ra cho mình bài học thực tế hơn.

Trở lại chuyện các dự án huy động vốn con lừa của thế kỷ 21 tại VN bị thất bại mà tôi hay cảnh báo trước đây và sau này vẫn thế, đó là tôi nhắc lại chuyện bài học vỡ lòng khi huy động vốn vay nợ trên thị trường tài chính quốc tế. Đó là trong hệ thống đòn bẩy vay nợ tài chính cũng như huy động vốn của hệ thống tài chính hiện đại ngày nay thì bất kể công ty nào cũng niêm yết giá chứng khoán của họ, và chủ tịch CEO lãnh đạo và giới cổ đông, và công chúng đông đảo nắm giữ là người quyết định khả năng tài chính của công ty. Ví dụ như nắm giữ chứng khoán, và trường hợp khác là quỹ đầu tư vốn, và nó cũng được thông qua sự đánh giá tín nhiệm của công ty đó như hình thức đánh giá tín nhiệm của các chính phủ mà các hãng đánh giá tín nhiệm Standard & Poor’s, Moody's, Fitch Ratings hay làm nghiệp vụ thẩm lượng rủi ro các tờ trái phiếu của các chính phủ đi vay.

Về bối cảnh huy động vốn vĩ cuồng của các doanh gian VN, đó là tôi hay nhắc lại kinh nghiệm bài học cũ. Đó trường hợp Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, hay UAE, mà điển hình là thành phố Dubai khi huy động vốn ban đầu 60 tỷ USD để đầu tư hạ tầng của họ, và sau đó huy động thêm 90 tỷ USD trái phiếu có đảm bảo của Saudi Arabia và nhiều tổ hợp ngân hàng tài chính quốc tế tham gia bảo lãnh và cho vay nợ thì cái giá của nó rất rẻ và rất hiệu quả so vơi việc huy động vốn siêu đắt đỏ của Hà Nội khi có kế hoạch 37,3 tỷ USD của Nhật xây thành phố thông minh.

Lý do UAE dễ dàng bảo lãnh vốn vay tài chính lớn lãi suất rẻ, đó là họ có khả năng trả nợ, và đánh giá tín nhiệm trái phiếu chính phủ khá cao từ cấp AA. Trong khi VN là cấp rác B1 cho đến BB- thì đó là mức rác của các tờ trái phiếu của VN nếu phát hành nợ huy động vốn cho đầu tư, kể cả đứng ra bảo lãnh cho tư nhân vay nợ cũng thế.

Chuyện khá chuyên môn nữa trong bài học vỡ lòng để huy động vốn đầu tư lớn. Nếu như các nước khác họ dễ huy động vốn, đó là bởi vì đánh giá tín nhiệm trái phiếu của chính phủ nước đó ở mức độ khả tín đáng tin cậy. Đầu tư dự án có chi phí thấp, phẩm chất dự án đầu tư có hiệu quả cao không có chỗ đứng và chân đứng cho nạn tham nhũng và lợi ích nhóm đất sống, VN thì toàn là thứ sâu bọ tham nhũng cả các dự án xã hội hóa quốc gia thì càng khó đi vay. Chẳng hạn thành phố Dubai họ có thể xây cất đường siêu xa lộ cao tốc 12 làn xe chất lượng bảo hành 50 năm mà chi phí giá thành thấp chỉ bằng  1/3 của VN, đó là VN xây xa lộ cao tốc chỉ có 6 làn xe thời gian bảo hành thấp và dễ hư hỏng xuống cấp mà còn đắt hơn gấp 3 lần chi phí xây dựng của thành phố Dubai thì VN gặp rủi ro khó vay nợ được, nhất là doanh gian và doanh nghiệp tư nhân VN cũng thế.

Đối với doanh nghiệp rồ dại VN, họ hay có những ý tưởng rồ dại và hay bị quốc tế khinh miệt mà còn miệt thị, đó là họ làm giàu đi lên từ đất, như các dự án bất động sản, vốn liếng chủ sở hữu chỉ dăm vài ngàn tỷ VND hay quá lắm là chục ngàn tỷ VND thôi, nhưng cũng tự tin huy động vốn để kiếm ra 50 tỷ USD, hay 100 tỷ USD để đầu tư cho các dự án vĩ cuồng, họ cứ nghĩ là có tài sản thế chếp như các dự án đầu tư sân golf, khách sạn, biệt thự, khu nghỉ dưỡng,….để xem như đó là tài sản định giá để thế chấp đi vay. Nó cũng áp dụng cho chính phủ VN cũng thế, là chính phủ VN khi đi vay cũng vậy là họ cứ nghĩ là có tài sản đất đai, mấy trăm hay mấy ngàn tòa nhà cao tầng trọc trời, rồi bãi biển, bờ biển để xem như đó là tài sản thế chấp đi đi vay.

Tuy nhiên trên thị trường tài chính quốc tế thì họ không cần mấy thứ đó, họ chỉ cần là đi vay thì có khả năng trả nợ hay không? Và họ cũng chẳng cần đưa người của họ tới tận VN để đi xem các trụ sở tòa nhà cao tầng trọc trời hoành tráng, hay các công trình thi công vẽ ra trên giấy hoặc sẵn có như  sân golf., biệt thự, khách sạn, rồi đất đai cảng biển, đặc khu kinh tế,…để có thuyết phục vốn vay 50 tỷ USD, hãy nhớ rằng giới đầu tư và thị trường tài chính họ không cần quan tâm mấy thứ vớ vẩn đó. Và họ chỉ quan tâm làm mấy thứ đó có thể kiếm ra tiền để trả nợ cho họ hay không, nếu họ thẩm định thấy rằng đó là dự án con lừa thế kỷ là vay nợ chỉ có trì hoãn trả nợ là xin ân hạn giãn nợ thì đừng có thuyết phục hay cố đi vay nợ nữa, dù có là công ty tài chính hay các quỹ đầu tư cũng vậy, vì giới cổ đông sẽ không chấp nhận cho vay huy động vốn đó thì cũng là con số không vậy thôi.

Cái chuyện rất chuyên môn nữa là hiện nay trái phiếu quốc trái của chính VN phát hành nợ còn chưa thể đi vay được 3 tỷ USD vốn tài chính thì huống hồ mấy công ty tư nhân cò con của VN kia đòi huy động vốn vay 50-100 tỷ USD. Vì khi doanh nghiệp tư nhân đi vay nợ kiểu đó mà mất khả năng chi trả thì xù nợ, mà doanh nghiệp tư nhân đi vay thường phải trả lãi cao hơn chính phủ đi vay. Lý do mấy tờ trái phiếu chính phủ đi vay thì an toàn dù mất khả năng chi trả thì vẫn còn có thể in tiền ra trả bằng cách bắt tất cả người dân trả nợ qua thuế và lạm phát. Trong khi mấy công ty doanh nghiệp tư nhân của VN chỉ là hạng bát nháo chợ búa, và có thành tích đi vay mà hay quên ngày trả nợ.

Về chuyện vay nợ huy động vốn kiểu này thì tôi hay phân tích nhiều lần rồi nên không nói lại nữa, nhưng kết luận ngắn gọn là sự thật bẽ bàng là tất cả các dự án đầu tư vĩ cuống “tỷ USD”mà tôi hay mỉa mai đó thì nó tạt gáo nước lạnh sự thật bẽ bàng cho cả mấy doanh nghiệp VN lẫn doanh nghiệp Thailand, lẫn chính phủ VN, vì có lẽ họ sau khi vẽ ra dự án đầu tư đó và đi vay nợ của các tập đoàn tài chính quốc tế thì bị người ta từ chối cho vay nên xấu hổ âm thầm rút chạy khỏi VN mà chả có lời giải thích nào, còn chính phủ VN thì ngơ ngác khi đã quy hoạch dự án và ngóng đợi trong tuyệt vọng, vì mấy nhà đầu tư và doanh nghiệp tư nhân kia bỏ của chạy lấy thân cho có danh dự vì không huy động được vốn tỷ USD thì chờ họ làm gì nữa, và tốt nhất là trả lại đất đai quy hoạch đó cho người dân họ sản xuất thì còn hữu ích,…

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018


Khi những người cộng sản VN vẫn ảo giác cuồng Nga


Trong hồ sơ phân tích kinh tế và chính trị khi nói về ông Tổng thống Putin sáp nhập Crimea (Ucraina) của Liên Xô trước đây vào lại Liên bang Nga vào năm 2014, thì giới chức nhà nước cộng sản VN cùng báo chí quốc doanh cuồng Nga thì họ ca ngợi Liên bang Nga và đả kích chỉ trích Tây phương và Mỹ khi dùng biện pháp cấm vận Nga, và họ cũng đồng thời đả kích Ucraina vô ơn bội nghĩa phản bội nước Nga để đi  theo tư bản Tây phương để nhận viện trợ kinh tế,…

Đó là sự cuồng dại mà còn rồ dại ngu dốt của quan chức CSVN, dù rằng những người cộng sản này được cho qua du học thời Liên Xô và cũng được Ucraina nuôi dạy, nhưng hình như họ qua Liên Xô hay các nước Đông Âu cử tuyển học thời chiến tranh thì có lẽ họ được cộng sản Liên Xô dạy cho cái dối trá tuyên truyền chứ không dạy cho cái thật.

Sự thật thì năm 2014, Putin của nước Nga đã vi phạm điều tồi tệ mà nhà nước cộng sản VN không thấy ra, đó là Nga vi phạm văn bản ngoại giao, Biên bản ghi nhớ về bảo đảm an ninh của Budapest (Budapest Memorandum on Security Assurances), nó được ký kết tại hội nghị OSCE tại Budapest, Hungary ngày 5/12/1994. Nguồn dẫn: http://www.ukrainiansofbuffalo.com/2-buffalo-uki-news/103-budapest-memorandums-on-security-assurances-1994.html ;  http://www.msz.gov.pl/en/p/wiedenobwe_at_s_en/news/memorandum_on_security_assurances_in_connection_with_ukraine_s_accession_to_the_treaty_on_the_npt?printMode=true  ,  văn bản lớn http://www.pircenter.org/media/content/files/12/13943175580.pdf  những văn bản đó nó có lưu trong hồ sơ của Liên Hiệp Quốc, Budapest , Hungary, Vienne (Áo),…

Đó là Putin đã vi phạm trắng trợn kể cả vi phạm một phần trong Hiệp ước Helsinki, đó là nước Nga đã ký và cam kết tôn trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine, kể cả những nước Belarus, Kazakhstan. Bản ghi nhớ được ký kết bởi ba cường quốc hạt nhân, Mỹ Liên bang Nga, và Vương quốc Anh cũng như có sự tham gia quan sát của Trung Quốc và Pháp. Văn bản ghi nhớ đó là Nga cam kết tôn trọng chủ quyền những nước Ukraine, Belarus, Kazakhstan là không can thiệp vào chính trị, không sử dụng vũ lực để xâm chiếm những nước đó, và Nga đã ký cũng như đã cam kết tôn trọng chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine, và đổi lại Ukraine sẽ giải trừ từ bỏ vũ khí hạt nhân, khi đó Ukraine mới là cường quốc có kho võ khí hạt nhân cực lớn do Liên Xô tan ra để lại, hoặc nó do Ukraine phát triển, vì Ukraine khi còn trong Liên Xô thì họ là cái nôi của khoa học về hạt nhân và tên lửa xuyên lục địa.

Một điều có lẽ ông Tổng thống Nga Vladimir Vladimirovich Putin đã không nắm rõ về biên bản ghi nhớ Budapest năm 1994, có thể ông ta lên làm tổng thống Nga năm 2000 và không nhớ rõ về nó hoặc cố ý không biết. Qua đó cho thấy bản chất loại người bất tín như vậy thì ngày nay rất khó ai có thể tin ông này.

Bản chất của nước Nga thì luôn thể hiện một cường quốc bất tín là chưa bao giờ họ đáng tin cậy cả. Đó là nước Nga thời khủng hoảng kinh tế tồi tệ những năm 1998, khi bị ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính của các nước Châu Á (Đông Á). Đó là nước Nga nhận được viện trợ rất lớn của Âu châu và Mỹ về các khoản vay khẩn cấp, kể cả các khoản viện trợ kinh tế để giúp nước Nga ra khỏi khủng hoảng tồi tệ. Đó là hãy nhớ rằng, khi Nga gặp khủng hoảng năm 1998 và kéo dài vài năm và gần như nước Nga có thêm kịch bản tan rã lần thứ 2 tiếp nữa. Đó là bởi vì vào những năm 1998-1999 thì các khoản nợ nần của chính phủ Nga gần như đạt mức 100% của GDP, đất nước này cạn kiệt, dù rằng tỷ lệ lạm phát từ 2.334% vào năm 1992 có kéo xuống thấp lại rơi vào tình trạng gảm phát những năm 1998 vì người dân cạn tiền, dự trữ ngoại hối cũng cạn gần như không có nổi được 5 tỷ USD để tài trợ cho kinh tế cũng như bảo trì kho võ khí hạt nhân. Vì hãy nhớ rằng năm 1998 thì GDP của Nga chỉ còn có 196 tỷ USD. Trong khi tỷ lệ tất nghiệp của dân Nga thời đó là năm 1998-1999 đạt mức cao kỷ lục nhất tới 15% dân số không có việc làm và không lao động mà với một đất nước có diện tích quá lớn, dân số thì quá ít ỏi mà tỷ lệ không có việc làm chiếm tới mức 15% đó thì việc như tôi nói nước Nga tan rã thêm lần nữa cũng có thể xẩy ra.

Khi đó các cường quốc Tây phương, và Mỹ đã giúp Nga tiền bạc và kỹ thuật để cứu nguy kinh tế cho Nga cũng như để đảm bảo kho võ khí hạt nhân giết người hàng loạt của Nga được bảo quản tốt nhằm tránh rơi vào tình trạng hỗn loạn, cũng như nhằm tránh để thứ võ khí đó rơi vào tay nước bất hảo khác. Đó là người Ng chưa bao giờ nghĩ đến như vậy, là đất nước này đã có những lần hỗn loạn như vậy. Nga là quốc gia không hẳn có tham vọng, người Nga không hẳn là họ thích mơ chuyện vĩ cuồng vĩ đại làm bá chủ thế giới, mà là nước Nga có những ông lãnh đạo độc tài hay có giấc mơ tham vọng quá lớn so với khả năng quá kém về kinh tế.

Nước Nga của Putin bất kể khi nào kinh tế mạnh lên một chút nhờ giá dầu thô có giá, nguyên liệu hàng hóa có giá thì hay mơ chuyện tham vọng trở lại thời Liên Xô là chính họ mới là thủ phạm gây chiến tranh để nhắm vào hai đích, một khôi phục nước Nga trở lại Liên Xô, hai là lái buôn võ khí và bán dầu thô, cũng như khoáng sản kim loại,….

Bất kể nơi đâu có bàn tay Nga tham gia thì nội chiến của quốc gia đó kéo dài dai dẳng. Mỹ thì cũng phạm nhiều sai lầm như Iraq, Libya , nhưng cũng chỉ vì ngăn cản sự bành trướng của Nga thôi.

Bài học thấy ra là Bắc Triều Tiên kéo dài dai dẳng, đó là nước Nga luôn thò bàn tay chơi trò hai mặt là họ chưa bao giờ muốn sự yên bình ở bán đảo Triều Tiên, lý do cũng dễ hiểu để cho Mỹ bận rộn với Bắc Triều Tiên, cũng như tốn kém tiền bạc để Nga có cơ hội làm vua của thế giới.

Việc ông Trump quyết liệt đơn phương chấm dứt sự can thiệp vào bán đảo Triều Tiên bằng cách gia tăng cấm vận cứng rắn cũng như sẵn sàng dùng biện pháp mạnh được LHQ hậu thuẫn để bắt tàu Nga vi phạm luật khi buôn lậu trợ giúp Bắc Triều Tiên, kể cả dùng biện pháp mạnh tay phong tỏa và cấm vận tất cả các công ty nào của Nga tiếp tay cho Bắc Triều Tiên sẽ bị cho ngưng giao dịch tài chính và chứng khoán qua ngả trung gian từ London, Hồng Kông, New York, vì các công ty Nga chỉ sống được nhờ họ huy động vốn và giao dịch hàng hóa qua ngả các thị trường này thì Nga mới thoái lui và quả nhiên Bắc Triều Tiên cùng cuỗn khi bị cắt hết nguồn cung ứng mấy chục năm mà Nga vi phạm luật quốc tế.

Đối với TQ cũng thế là thực tế TQ có rất nhiều doanh nghiệp của họ niêm yết chứng khoán và các dịch vụ huy động vốn tài chính trung gian qua ngả London, hay các nước Âu châu, mà nhất là Mỹ, thì tất cả các công ty lớn nhất của TQ đều có niêm yết qua ngả New York, London, Hồng Kông thì đều phải dè chừng khi Anh, Mỹ có thái độ cứng rắn với Bắc Kinh thì TQ hạ nhiệt và không vi phạm luật cấm của LHQ. Tuy nhiên chỉ duy nhất là nước Nga của Putin thì trơ cái mặt ra vi phạm đủ thứ.

Hiện nay thế giới đột ngột ca ngợi ông Tổng thống Mỹ, Donald John Trump và đồng cấp Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In sẽ nhận giải thưởng Nobel hòa bình nếu họ chấm dứt hoàn toàn chiến tranh và giải giáp vũ khí hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên. Nhất là ông Trump từng bị ví là thần chiến tranh thì nay đảo chiều thành thiên thần của hòa bình mà còn được đề cử giải thưởng Nobel hòa bình nếu Trump và Kim Jong-un ký thỏa ước hòa bình là Mỹ sẽ không can thiệp quân sự vào Bắc Triều Tiên thì ông Putin của nước Nga bị ném ra rìa mà còn bị miệt thị vì lộ tẩy là chả có làm lên tích sự gì cho hòa bình thế giới cả ngoài việc canh giữ kho võ khí hạt nhân dọa nạt thế giới.

Trước đây những kẻ cuồng Nga ở Vietnam thì hay đả kích chính sách diều hâu của ông Trump, và ca ngợi Putin là người canh giữ cho hòa bình. Và thực chất nó lại ngược lại là nhờ chính sách răn đe siêu cứng cáp và diều hâu của ông Trump mới khiến nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un xuống nước, cũng như vài lãnh đạo độc tài nhượng bộ.

(*) Ôi thôi, sau cùng tôi nghiệm ra rằng, nước Nga đang nợ nước ngoài hơn nửa ngàn tỷ USD, tức là Nga đang nợ nước ngoài tới 527 tỷ USD. Hãy nhớ rằng cái đồng Ruble của Nga mất giá cùng lợi suất trái phiếu của Nga nhảy vọt lên cao vừa qua, đó là Nga phải thanh toán cho chủ nợ nước ngoài 11,5 tỷ USD trái phiếu đáo hạn dồn dập. Cái đồng Ruble của Nga sụt giá tới 8,7% trong tháng qua mà ông Trump mỉa mai khinh thường cáo buộc Nga phá giá đồng nội tệ là đồng Ruble để hỗ trợ xuất khẩu, đó là ẩn ý của ông Trump thì báo chí VN chả hiểu gì cả, và nhân cơ hội đó thì cả đám giáo sự tiến sĩ kinh tế quốc doanh nhà nước nhảy vô phân tích. Tôi thì mỉa mai là phân tích cái gì, đó là Nga phụ thuộc vào bán dầu thô thì cần đồng Ruble có giá và ổn định mới có lời chứ Ruble mất giá thì có xuất khẩu được thứ khác đâu mà phân tích.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018


Vẫn là chuyện lạ cá tháng Tư chưa kết thúc ở VN

Có khá nhiều người ở VN hỏi tôi về hồ sơ việc “Tập đoàn IPP muốn huy động nguồn vốn khoảng 50 tỷ USD vào đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong”: http://cafef.vn/ong-johnathan-hanh-nguyen-muon-rot-50-ty-do-dau-tu-vao-dac-khu-bac-van-phong-chi-5-ty-do-xay-san-bay-20180426112737902.chn , tức là của Johnathan Hạnh Nguyễn - Chủ tịch Hội đồng quản trị IPP,….

Tôi thì trả lời ngắn gọn là ở VN họ đang sống trong “thế giới của con lừa”, đó là chiêu trò PR của Johnathan Hạnh Nguyễn. Nếu nói về gọi là tỷ phú USD đi nữa thì cả cái công ty họ hàng gia đình của người này chưa thể rút tiền mặt thật để đấu với tôi, là bất kể khi nào họ có bao nhiêu tiền thật định giá bằng đồng USD, EUR, JPY hay cổ phiếu, trái phiếu thì tôi sẽ kiếm ra bấy nhiêu tiền. Nói thật nhân vật Johnathan Hạnh Nguyễn này ở Phố Wall thì chả có mấy ai biết tên họ cả. Còn chuyện ông này từng PR rêu rao là nguyên, hay cựu là thanh tra tài chính của hãng Boeing Co (NYSE: BA) thì chỉ hạng cò con đi giúp việc sổ sách thôi. Ông này kém xa tỷ phú Phạm Nhật Vượng của VN.

Trở lại chuyên môn về huy động vốn thì nó giống như câu chuyện Geleximco của ông Vũ Văn Tiền đòi huy động vốn làm 4 dự án vĩ cuồng gì đó ở VN lên tới gần 50 tỷ USD mà tôi đã phân tích về nó khi kiểm phẩm các công ty bên Hồng Kông thì chính các công ty đó còn chưa thể có được 20 tỷ USD tiền sẵn có đầu tư mà phải đi vay lãi mà khi rót về VN thì lãi chồng lãi và kết cục nó chỉ là câu chuyện “Cá tháng Tư” thôi.

Vì ngay cả Bắc Kinh thời hoàng kim đỉnh cao với khối dự trữ ngoại hối của họ lên tới gần 4.000 tỷ USD thì khi tung tiền rót ra cho các dự án đầu tư tại TQ có 60 tỷ USD thôi mà dự án đó sai lệch thua lỗ 10 tỷ USD thôi thì đã gây rúng động cả một hệ thống các ngân hàng quốc doanh lớn của TQ có vốn hóa cả nhiều chục ngàn tỷ USD phải khốn đốn, vì khi nó gây ra hoảng loạn thì giới đầu tư bán tháo mọi thứ cũng như trì hoãn mọi thứ các khoản vay tái cấp vốn thì kéo nhau lao xuống vực.

Tôi hay nói chuyện bằng con số, đó là ngay cả tổng khối dự trữ ngoại hối của VN hiện tại còn chưa tới 50 tỷ USD thì lấy gì đảm bảo cho các rủi ro đầu tư đó cũng bằng con số 50 tỷ USD chỉ rót vào cái đặc khu Vân Phong bé cỏn con chưa định hình đó thì lấy đâu ra tiền đắp vào đó, hay là sau đó đề xuất bán luôn cái đặc khu kinh tế Vân Phong cho Tàu hay  Philippines. Vì hãy nhớ rằng các đặc khu kinh tế của bất cứ quốc gia nào đi nữa thì vốn góp đều do ngân sách nhà nước góp vào là ít nhất trên 51% để có thể kiểm soát và thu lại nguồn thu, còn nếu nói do huy động vốn của tư nhân hay nhà đầu tư quốc tế góp vào chi phối hết như 50 tỷ USD kia thì đó là người ta đang bán nước, bán đất, và bán mọi thứ cho nước ngoài.

Cũng nói chuyện về thời sự diễn ra ngay trước mắt, đó là việc xây cái sân bay quốc tế Long Thành đang diễn ra thôi mà cả nước toàn dân còn ưỡm ờ chưa làm nổi để huy động vốn có chủ quyền để đầu tư gấp rút cho cái sân bay Long Thành mà người ta vẽ ra toàn cái tích cực đóng góp rất lớn cho phát triển kinh tế thế thì sao không lo làm nó cho nhanh đi.

Ôi thôi, tôi nhắc lại là trên thế giới tôi chưa từng nghe những công ty kiểu này như Tập đoàn IPP mà đòi rót ra 50 tỷ USD để đầu tư vào các dự án vĩ cuồng như vậy cả. Ngay cả tập đoàn công nghệ Apple Inc. (NASDAQ: AAPL) có vốn hóa thị trường to lớn nhất thế giới là gần như đạt mức 836 tỷ $ thì họ còn chưa thể dám huy động vốn 50 tỷ USD tiền tươi thóc thật để đầu tư vào các dự án của họ.

Trên thế giới thì việc góp vốn hay huy động vốn đầu tư vào các dự dán kinh tế lớn như các nước Vùng Vịnh Ả rập, hay các khối kinh tế như nhóm BRICS thì chủ yếu thông qua nghiệp vụ huy động vốn của các tổ hợp ngân hàng đầu tư hay các tổ hợp ngân hàng lớn của thế giới tham gia tư vấn và huy động vốn. Vì họ có kinh nghiệm về chuyện này, đó là họ quản lý vốn đầu tư cả ngàn tỷ USD. Chẳng hạn Goldman Sachs (NYSE: GS) trước đây huy động quỹ đầu tư cho BRICS thì cũng chỉ kiếm ra 70 tỷ USD thôi, và họ rút lui và dẫn đến cái nhóm BRICS này gần như đỗ vỡ. Các nghiệp vụ ấy như Morgan Stanley (NYSE: MS) của Mỹ, Barclays PLC (BARC:London) của Anh, hay các tập đoàn tài chính ngân hàng Âu châu, Nhật thì họ mới có đủ năng lực làm chuyện vĩ đại này. Vì cái bọn đòi huy đông vốn 50 tỷ USD kia thì còn đi vay hay kêu gọi vốn tài chính của các tổ hợp tài chính, ngân hàng quốc tế đó, và chuyên gia của các tổ hợp tài chính, ngân hàng quốc tế đó họ có cái đầu cao gấp mấy lần nhà họ Johnathan Hạnh Nguyễn tôm tép kia, vì họ mới là người thẩm định rủi ro cho vay hay đầu tư vào các dự án vĩ cuồng đó. Vì ngay cả cái thành phố Dubai suýt vỡ nợ và phá sản năm 2008-2009 vì thiếu tiền đầu tư thì nó huy động kịp lúc của Saudi Arabia đứng ra bảo lãnh, và hai tổ hợp ngân hàng đầu tư Mỹ Goldman Sachs, Morgan Stanley cùng với các tập đoàn tài chính ở xứ Ả rập đứng ra dàn xếp và huy động trái phiếu để đầu tư hơn 90 tỷ USD cho cái thành phố Dubai của  Các Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), tiếp tục đầu tư thay vì để nó vỡ bong bóng thì nguy kịch. Nó không có chân đứng cho nghiệp vụ thẩm định đầu tư của mấy công ty buôn bán thời trang vớ vẩn của Johnathan Hạnh Nguyễn.

Lý do cũng dễ hiểu là ngay cả Philippines đói vốn chỉ có 27 tỷ USD vốn đầu tư hạ tầng cho các khu kinh tế của họ thôi, vậy mà kiếm không ra tiền đầu tư, và đi vay TQ thì bị Bắc Kinh đòi chia đảo chia đất thì mắc kẹt và Philippines đành hoãn. Tôi thì nghiệm ra rằng ở Philippines nó còn an toàn và tiềm năng hơn VN, thế thì Johnathan Hạnh Nguyễn này không châm vốn vào đó để sau này được tạc tượng luôn cho nó vĩ đại nhỉ.

Ôi thôi, tại VN hiện nay có nhiều chuyện quá đản, gần như đất nước này thiếu vắng các chiến lược gia phân tích về rủi ro đầu tư để cố vấn cho chính phủ họ, mà họ chủ yếu PR để thổi bong bóng kiếm lời như con buôn thời vụ vậy. Họ xem 50 tỷ USD như thể là 50 tỷ Peso Philippines, hay 50 tỷ VND vậy.

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018


Rủi ro lợi suất trái phiếu Mỹ tăng cao và hiệu ứng vạ lây cho VN


Hiện nay sản lượng trái phiếu U.S Government Bond 10Y đã tăng lên trên 3%. Điều đó đe dọa sự tăng giá của chứng khoán Mỹ và nhiều nước, vì mức giá đó của nhiều nước cũng đã tăng lên khá tiêu cực. Hãy nhớ rằng vào tháng 4 năm 2008, thì năng suất trái phiếu kho bạc kỳ hạn 10-năm của Mỹ đã tăng lên mức 3,57%, nó tích lũy khủng hoảng tài chính Mỹ, và thường đẩy đồng USD giảm khi sản lượng trái phiếu tăng. Tuy nhiên hiện nay do nhiều đồng tiền đo theo chỉ số USDX nó đã được nuông chiều mức tăng quá mạnh so với đồng USD, dẫn đến đồng USD không giảm mà còn tăng, bởi lẽ nó đang đi ngược lại cũng dễ hiểu là trước đây sản lượng trái phiếu kho bạc Mỹ tăng khi chu kỳ lãi suất Federal Funds Rate được điều chỉnh giảm tột cùng gần số không, tức là mức mức thấp kỷ lục 0,25% vào tháng 12/ 2008, và nó chấm dứt vào ngày 16/12/2015 khi lần đầu tiên 7-năm FED tăng lãi suất lên mức 0,5% (tăng 0,25%). Bây giờ mức giá cước ấy nó ở đà tăng là 1,75%, và dự kiến sẽ là tăng lãi suất này vào tuần thứ 2 của tháng 6/2018 lên 2%. Dù rằng trong tháng 5/2018 thì FED có tới 2 cuộc họp do Hội đồng FOMC họp kín.




Hiện nay đồng USD đo theo chỉ số USDX đang duy trì ở mức 91,19. Nếu tính từ cho 5 ngày qua thì nó tăng được 1,75%.

Ôi thôi tôi thì giật mình là cái chỉ số USDX tính cho đồng USD thì vào đầu năm 2015 nó ở mức 91, trong khi ấy cái tỷ giá USD/VND khi đó chỉ vào khoảng 1 USD = 21.350 VND thôi. Tuy nhiên người ta cần giật mình là cũng bằng giá trị này của chỉ số USDX bây giờ dao động quanh cái mốc 91 thì đồng tiền VND phải cần tới gần như là 22.770 VND mới mua nổi 1 USD, tức là kể từ đầu năm 2015 cho tới cuối tháng 4/2018 hiện nay thì người ta đang lấy đi 1.420 VND cho 1 USD. Tức là ai bỏ ra 1 tỷ USD cầm giữ tiền VND thì đang trả giá đắt là hao hụt tới con số “ngàn tỷ VND”. Đó là ta loại trừ lãi suất ra. Cái con số trượt giá lắt nhắt đằng sau dấu phẩy ở hàng đơn vị ấy thì rất ít ai chú ý, nhưng nó mà cộng chi phí trả nợ phát sinh thì rất lớn, thí dụ nếu nhà nước VN đang cần trả nợ 10 tỷ USD mà mới có từ đầu năm 2015 cho tới thời điểm tháng 4/2018 mà cộng thêm phí tổn lãi suất nữa thì con số trả lãi không nó không hề ít chút nào. Nhưng nếu phóng vào tài sản toàn dân đang tích trữ bằng đồng nội tệ VND ấy vào quá khứ thì nhà nước VN đang rút tỉa là ăn trộm tiền của người dân con số cực kỳ lớn lao bằng đồng tiền mất giá vì nạn lạm phát in tiền ngầm này.

Điều bất hạn cho VN nếu vay bằng đồng Yuan của TQ mà lui về kỳ hạn 12 tháng qua thì VN đang phải bù đắp 9,20% cho chi phí đồng Yuan của TQ tăng giá so với tiền VND, nếu cộng lãi suất vay 4-4,5% của họ thì có lẽ sẽ phải tăng thuế nhà đất, xe hơi lên mà đắp vào khoản vay nợ đó.

Tôi thường hay lý luận và nhắc lại là trên thế giới có 3 quốc gia neo tỷ giá cố định vào đồng USD, kèm cụm từ "nới biên độ +/-%", nó bao gồm Trung Quốc, Singapore, và Việt Nam. Nhất là đồng bạc Yuan của TQ, và đồng bạc VND của VN để nhắc nhở rằng những chuyên gia kinh tế tài chính VN đừng có mà lý cớ nói do đồng bạc VND của VN đang định giá quá cao so với đồng USD nên cần điều chỉnh giảm giá để hỗ trợ xuất khẩu nhờ tiền nhiều và rẻ để hàng hóa dễ cạnh tranh nhờ bán hàng rẻ. Đó là cái thói quen lý luận bịp bợm của họ.

Vì giảm giá đồng bạc hỗ trợ xuất khẩu mà phí tổn chi phí lợi suất trái phiếu treo ở trên cao thì rất hao mòn tiền bạc, đã thế lãi suất ngắn hạn và chi phí trả nợ do đồng tiền sụt giá thì còn đắt hơn thuế khóa thì đó là nguy kịch cho VN khi đi vay nợ quá nhiều mà đầu tư cho các dự án kinh tế thì quá kém thì nhân đôi rủi ro, và người chịu gánh trả lại là người dân chứ không do mấy ông bà lý luận Chủ nghĩa Marx-Lenin, kinh tế thị trường định hướng xã hội trả nợ.


Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018


Phân tích trở lại hồ sơ đồng tiền bitcoin khi đồng tiền này trong 5 ngày qua tăng được gần 14% giá trị


Khi nói về đồng tiền Bitcoin này thì hãy nhớ rằng nó là tài sản vô địch đầu cơ, và nó chỉ dành cho những cáo già tài chính mới có khả năng đầu tư nó. Về hồ sơ đồng tiền này thì tôi hay nói nhiều lần rồi nên chỉ trích dẫn dẫn vài ý tổng hợp bài cũ đăng lại và bổ sung/xung vài ý, đó là đồng tiền Bitcoin, nó có cái ưu điểm của nó là tôi hay lặp đi lặp lại và nhấn mạnh nó được Ủy ban Giao dịch Hàng hóa Tương lai Hàng hóa, hay Commodity Futures Trading Commission (CFTC) tại Mỹ đã chính thức xác định Bitcoin là hàng hóa. Điều đó có nghĩa là giảm bớt rủi ro ho nhà đầu tư, bởi vì Bitcoin sẽ được cung cấp các hợp đồng phái sinh hoặc các nghiệp vụ tùy chọn về giá trị của cryptocurrency này. Tức là nó được xếp vào tài sản đầu tư lẫn đầu cơ như vàng, dầu thô, trái phiếu, lãi suất,….

Tôi hay nhắc lại chuyện cũ là ở VN hiện nay giới chuyên gia tài ở VN hay gọi và nói là “đồng tiền ảo” này chỉ đáng giá 0 đồng, kể cả các chuyên gia cao cấp của Ngân hàng Nhà nước VN cũng hay khuyến cáo là thận trọng khi đầu tư vào đồng tiền tiền ảo Bitcoin này, vì giá trị của nó sẽ là bọt xà phòng ở mức giá 0 đồng trong thời gian không xa như 3 tháng chẳng hạn, hay mới đây ông tiến sĩ Việt kiều gọi là chuyên gia Nguyễn Trí Hiếu cảnh báo sự rủi ro về đồng tiền ảo này có giá trị 0 đồng….

Trước hết thì tôi hay nói về nghiệp vụ đầu tư đồng tiền Bitcoin (công nghệ Blockchain), tức là đồng tiền “Cryptocurrency”. Tức là mấy cái hồ sơ cũ kỹ này thì đã hay nói nó nhiều lần rồi, bạn đọc truy cập hồ sơ cũ mà tôi phân tích nó ở đây, và nói lại nhiều lần:

Và tôi nói tiếp về đồng tiền này mà một số người kém hiểu biết trong cấp lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước VN và các chuyên gia tài chính VN họ hay có cái nhìn tiêu cực ác ý không có cảm tình hay thích thú về đồng tiền bitcoin (Cryptocurrency) thì họ hay gọi là “tiền ảo”. Tức là cái gì liên quan tới từ “ảo” thì nó có giá trị bằng con số không. Đó là cách gọi thiếu lịch sự là họ không hiểu được nghiệp vụ đầu tư vào giá trị của loại tiền Cryptocurrency này. Cho nên ta tránh nói nó là “tiền ảo”, đó là rất sai trái.

Về bối cảnh hồ sơ đồng tiền bitcoin không có giá trị nào cả mà chuyên gia VN hay ví von chỉ đáng giá 0 đồng thì tôi giải thích đơn giản và rất chuyên môn mà chưa ai chú ý phân tích nó. Đó là giá trị của đồng tiền bitcoin cho dù nó tăng hay sụt giá mạnh cỡ nào đi nữa thì giá trị của nó không bao giờ bằng số 0 cả, và cũng không bao giờ trở lại mức 1 Bitcoin (BTC) = 100 USD chẳng hạn. Lý do là vào tháng 9/2015, Ủy ban Giao dịch Hàng hóa Tương lai Hàng hóa, hay Commodity Futures Trading Commission (CFTC) tại Mỹ đã chính thức xác định Bitcoin là hàng hóa.

Chuyện rất chuyên môn nữa là đồng tiền bitcoin này nó được sàn giao dịch Chicago Mercantile Exchange - CME, Mỹ, họ đã chấp nhận đưa đồng tiền bitcoin vào thị trường kỳ hạn hợp đồng tương lai vào ngày 18/12/2017, tức là hợp đồng tương lai của Bitcoin sẽ được thanh toán bằng tiền mặt và dựa trên tỷ lệ tham chiếu Bitcoin CME CF (BRR) thì điều đó sẽ giảm thiểu rủi ro mất giá nặng của đồng tiền này, nếu mà nó về con số 0 đồng thì sẽ có rất nhiều tên tuổi lớn sụp đổ khi đầu tư vào Bitcoin, cho nên dù thế nào đi nữa thì đồng tiền Bitcoin này luôn có số tiền thật phòng hộ còn an toàn và lớn hơn cả cái khối dự trữ ngoại hối của VN. Đó là bởi vì nó còn được giao dịch trên nghiệp vụ Chicago Board Options Exchange (CBOE) tính bằng đồng USD, và các nghiệp vụ ở thị trường khác như ở Nhật, EU, UK, tức là nó tính giá niêm yết bằng đồng tiền JPY, EUR, GBP (bảng Anh),…đó là nghiệp vụ tiền Cryptocurrency này.

Chính vì vậy cho dù Facebook (NASDAQ: FB), hay Google, bảng chữ cái Alphabet (NASDAQ: GOOG) có đầy đọa cấm đoán quảng cáo tiền Bitcoin đi nữa thì nó cũng không thể sụt giá về ngưỡng 100 USD, kể cả các tổ chức ngân hàng, các chính phủ các quốc gia đó có cấm đoán hay đòi quản lý nghiệp vụ đầu tư vào Bitcoin có thể gây tác động xấu cho đồng tiền này sụt giá mạnh thì nó cũng không bao giờ có giá trị 0 đồng cả.

Việc đầu đầu tư vào vào đồng tiền Bitcoin có nhiều cách đầu tư tùy khả năng chi phí tài chính.  Đối với các nhà đầu tư muốn đầu tư an toàn vào tài sản Bitcoin thông qua các thị trường vốn có thể tiếp cận đầu tư thông qua Quỹ đầu tư Bitcoin của Greyscale (https://grayscale.co/bitcoin-investment-trust/  ), hiện đang hoạt động trên OTCQX như GBTC, đó là Bitcoin Investment Trust (OTCMKTS: GBTC): http://stockcharts.com/h-sc/ui?s=GBTC  ,...

(*) Hãy nhớ rằng, đối với đồng tiền bitcoin, nó chẳng có tác động nào tới các quy luật cung cầu hay ước đoán nào cả. Đó là nó thường phụ thuộc vào tâm lý tác động rất lớn của các tổ chức ngân hàng, các chính phủ các quốc gia đó (như việc các chính phủ các quốc gia có cấm bitcoin giao dịch như trên sàn chứng khoán, hay khuyến khích giao dịch hay không), và nhất là các quỹ đầu tư phòng hộ (Hedge fund) tham gia ngày càng nhiều vào nghiệp vụ đầu tư rủi ro này hay giảm bớt đầu tư. Ta hãy nhớ rằng các quỹ đầu tư mạo hiểm Hedge fund này nó tách bạch với các nghiệp vụ bảo hiểm “tài khoản tiền gửi ngân hàng”. Thí dụ trên thế giới thì hầu hết tất cả các ngân hàng trung ương các nước họ đều có nghiệp vụ bảo hiểm đồng tiền nội tệ của họ, như việc  bảo hiểm tiền gửi tiết kiệm,…trừ các quỹ Hedge fund này ra là nó không được bảo hiểm các trò chơi rủi ro của họ cả. Kể cả tại Mỹ, Cơ quan Bảo hiểm Tiền gửi Liên bang (FDIC) không bảo hiểm cho các quỹ phòng hộ Hedge fund, hoặc các quỹ đầu tư tư nhân. Đồng tiền bitcoin cũng vậy, đó là nó không được các tổ chức tài chính hay các ngân hàng trung ương bảo hiểm nó.

(**) Hiện nay các cơ quan quản lý tiền tệ và chứng phiếu của Mỹ đang xét nhắm vào việc đánh thuế chút ít về đồng tiền bitcoin này, điều đó có thể mở đường cho đồng tiền này sẽ được bảo hiểm rủi ro của nó, dù rằng về lý thuyết nó đã có bảo hiểm rủi ro bằng các hợp đồng phái sinh và các giao dịch tương lai có kỳ hạn.

(***) Trong đầu tư, hãy nhớ rằng bất cứ tài sản nào có giá trị hợp đồng phái sinh hay các hợp đồng tương lai có kỳ hạn thì tài sản đó sẽ an toàn hơn các tài sản khác như “thế giới tiền số”, hay người nhàở VN hay gọi là “tiền ảo”.



(****) Đồng tiền Bitcoin có màn trình diễn khá ấn tượng trong tháng 4/2018 này, nó còn an toàn hơn cả cái thị trường cổ phiếu VN.


Chuyện lạ tháng Tư


Trong câu chuyện này tôi không nói đến vấn đề kinh tế nào đó mà nói đến vấn đề thời sự đang diễn ra của xã hội VN, đó là nó có nhiều chuyện lạ kỳ mà nhiều người ở VN họ hay cảm phục tôi là hình như ngay cả vấn đề cáp quang Internet của VN đi quốc tế lại gặp sự cố đúng vào cuối tháng tư hay cả tháng Tư nóng bỏng này mà trước đây tôi hay bói quẻ đoán ra. Vì người ta hay doanh nghiệp ở VN tức giận truy cập quốc tế bị chập chờn ảnh hưởng nghiêm trọng đến kinh doanh của họ, thậm chí là bị mất hợp đồng vì không thể thông báo cho nhà nhập khẩu khách hàng mua hợp đồng của doanh nghiệp VN,…đó là chứng bệnh lạ kỳ và bây giờ nó lại tiếp diễn nữa, mà đường truyền cáp quang Internet thì toàn nhắm vào VN.

Cái chuyện cáp quang đường truyền Internet quốc tế đó nó hay bọ đứt mà người ta ví von “do cá mập cắn” thì nó trùng hợp vào sự cố công ty Formosa (Khu kinh tế Vũng Áng, Hà Tĩnh) xả thải chất độc vào những ngày cuối tháng Tư năm 2016 thì cá mập nghiện ăn cáp quang ấy nó cũng chỉ làm gián đoạn 3 lần trùng hợp vào tháng Tư thôi, nhưng nhìn xa vào quá khứ vụ  Vụ hạ giàn khoan Hải Dương 981 thì nó còn dữ dội hơn thì cáp quang nó đứt rất trùng hộ và kéo dài cả nửa tháng qua trung tuần tháng Năm là cứ đến hẹn lại đứt. Đó là chuyện người ta hay đoán do âm muu chính trị và do kiểm duyệt là thà người ta cắt đứt tuyến cáp quang đó để chấp nhận mất mát sự thiệt hại để yên đảng yên chức vì người ta lo sợ người dân kỷ niệm những ngày sự cố đó mà quên kỷ niệm ngày 30/4 của đảng. Tôi viết vài dòng tới đây thì thấy buồn cười, có lẽ tôi đang cười..hi.hi..ha..ha .. về chuyện quái đản này, và nó sẽ kéo dài được bao lâu, bao năm nữa về sự cố đầy rủi ro cáp quang bị đứt không đúng chỗ này.

Về câu chuyện Bộ Thông tin và Truyền thông của ông Trương Minh Tuấn đang dính vào tai tiếng hợp đồng MobiFone mua AVG thì cũng có đủ tư cách hành dân qua hình thức đề xuất khách hàng dùng dịch vụ điện thoại trả trước phải nộp ảnh chân dung theo Theo quy định của Nghị định 49 của chính phủ kiến tạo Nguyễn Xuân Phúc thì tôi lại buồn cười không giấu giếm được.

Đó là cái Bộ TT&TT của Trương Minh Tuấn này họ dọa sẽ cắt thuê bao cả mấy chục triệu khách hàng là lớn hơn cả số dân đi bầu cử nếu đến hết kỳ hạn 24/4/2018 mà chủ nhân số điện thoại nào chưa nộp ảnh chân dung sẽ bị cắt thuê bao.

Tôi thì nghiệm ra rằng, có lẽ do người dân VN đang sống quá hèn, quá nhu nhược và hình như họ có sự chịu đựng bền bỉ quá cao mà quốc tế cũng nói vấn đề này. Vì số điện thoại thuê bao người ta đã chứng minh thư hay hộ chiếu rồi mà còn đòi hỏi thêm ảnh chân dung đi làm thủ tục mà bỏ bao nhiêu công ăn việc làm chầu chực từ sáng tới trưa cũng chưa nộp được, vì số người sống hèn quá đông chấp nhận cái phận sống nhục quá lâu, vì hãy nhớ rằng bạn đang là ông chủ là người trả tiền, là nhà vua, là hàng ngày bạn trả tiền điện thoại để nuôi sống mấy cái nhà mạng viễn thông đó, và còn nuôi sống cả cái Bộ TT&TT đó, và còn nuôi sống cả một đám người của đảng. Vì ngân sách thu thế từ viễn thống rất lớn ở VN, do họ độc quyền lĩnh vực này. Ấy vậy mà số đông người dân VN vẫn cứ lao đầu vào dạ, vâng cho những kẻ bày ra chuyện nhảm nhí đó.

Tôi thì mô tả nó còn nghiêm trọng và tốn kém hơn cả một cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vậy. Vì tỷ lệ số dân Mỹ đi bầu mà còn được chăm lo chi tiêu miễn phí và còn được trả tiền để khuyến khích người dân đi bầu chọn người lãnh đạo đất nước và sau này nó sẽ chi phối luôn mọi sự may rủi liên quan đến cuộc sống hàng ngày nếu bầu chon tổng thống kém tài. Vậy mà người ta con chây ỳ không muốn rảnh việc đi bầu cử. Tuy nhiên ở VN, số lượng người ùn ùn bỏ công ăn việc làm để đi chụp ảnh chân dung còn lớn hơn cả số dân theo tỷ lệ mỗi nước đi bầu cử tổng thống, họ sẵn sàng răm rắp làm theo một quyết định của kẻ nào đó trong Bộ TT&TT đề xuất mà bây giờ nó còn bí ẩn là người ta đang truy lùng ra ai là kẻ đề xuất ấy, chuyện càng bi hài kịch hơn nếu kẻ đề xuất ấy chỉ là hạng cấp cò còn cấp Cục trưởng, Cục phó mà hiện nay người ta đang đề cập giải thể bọ máy cồng kềnh đó, mà nếu là đúng như vậy thì người dân VN có lẽ đàng sống trong “thế giới con lừa”.

Ôi thôi, kết luận của tôi là với sức nặng mấy chục triệu thuê bao di động đông đảo ấy mà bất cứ hãng viễn thông quốc tế nào cũng  “thèm nhỏ dãi” ấy mà chỉ cần thể hiện tư cách là ông chủ trả tiền chứ không phải là đầy tớ thì tôi chắc chắn nói rằng người tiêu dùng chỉ cần trừng phạt không bỏ tiền ra chi tiêu cho vấn đề điện thoại viễn thông chỉ cần nửa tháng, hay lâu một chút là 2 tháng không có doanh thu là các nhà mạng khai thác viễn thông kia nó sẽ sập tiệm, và một sự thảm khốc xẩy ra là sẽ có hàng triệu lao động của nhà mạng này mất việc, đám người Bộ TT&TT này cũng sẽ giải tán, ngân sách nhà nước cũng không có thì ai sẽ sống hèn. Chắc chắn những nhà mạng và cả Bộ TT&TT sẽ cử người tới quỳ lạy bạn là mong bạn hãy kích hoạt lại số điện thoại, và mong bạn hay gọi nhiều hơn nữa, cà thẻ nhiều hơn nữa mà không cần đòi hỏi lý do gì nữa..hi.hi..


(*) Trong bài này tôi có hơi nặng lời với mọi người, nhưng mong lượng thứ, nhưng biết làm sao được, vì người VN chỉ biết than vãn bạc nhược thay vì cần phải thể hiện tư cách mình là khách hàng là ông chủ, chứ không phải là đầy tớ của nhà mạng hay cái Bộ TT&TT kia hoặc cái chính phủ hay rêu rao "chính phủ kiến tạo, công nghiệp 4.0" đó là chính phủ bất tài mà còn kém tài.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018


Câu chuyện “Đề xuất nâng tuổi hưu nam lên 65 tuổi, nữ 60 tuổi”


Đây là chủ đề khá chuyên môn là rất quan trọng trong phân tích kinh tế học, vì nó ảnh hưởng đến cả năng suất lao động cũng như rất rộng về vấn đề kinh tế của mỗi quốc gia.

Trước tôi tóm lược và nhắc lại chuyện cũ mà lại rất mới và rất thực tế, đó là tại VN thì quan chức VN hay mỉa mai do trình độ dân trí VN thấp nên cần có sự định hướng của đảng,….”. Mẫu chốt là ở chỗ đó, và quả nhiên nó cũng đúng chứ không sai, và người ta còn mỉa mai nói dân VN khéo chịu đựng tốt nhất thế giới.

Lý do tôi nhắc lại về nghiệp vụ đề xuất tăng tuổi lao động tại VN, đó là kẻ đề xuất đó là ai, nếu kẻ đề suất ấy là ộ trưởng Bộ Lao động, thương binh và xã hội Đào Ngọc Dung trình ra thì tôi cho đó là nguy kịch và còn nguy hiểm, bởi vì hãy nhớ rằng ông này có thành tích “gian lận thi cử, bị lập biên bản và hội đồng tuyển sinh sau đại học của trường Học viện hành chính quốc gia trừ 50% số điểm”. Tức là nguồn dẫn rõ ràng để những dư luận viên không ưa tôi sẽ phải suy nghĩ lại. Cụ thể link dẫn: https://tuoitre.vn/vi-pham-quy-che-thi-tien-si-ong-dao-ngoc-dung-bi-tru-50-diem-thi-149687.htm  , đó là báo chính thống của dảng đăng vẫn còn lưu, một số bài bị xóa bỏ và tháo gỡ.

Tuy nhiên tôi thì không hiểu làm sao mà ông này lại leo lên chức vụ cao hơn đó là chuyện trong nước mà người dân VN có lẽ đã quên rồi chứ quốc tế thì họ chưa khi nào quên chuyện này, vì bây giờ ông Đào Ngọc Dung này đang chiễm chệ ngồi cái ghế rất cao Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, có lẽ tôi nói thẳng là mua quan bán chức cũng có thể không loại trừ, hoặc vì ông này Bí thư Thứ nhất Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, tức là hạt giống đỏ của đảng họ tự đề xuất thì quả là chuyện hài hước. Nhưng ông này nói trắng ra là có trung ương đảng gợi ý thì người ta sẽ giật mình là nhóm lãnh đạo sau này của của nhiệm kỳ 2016-2021 đáng có khá nhiều người mắc kẹt về tuổi về hưu, nếu nâng như dự kiến thì khối kẻ sẽ ngồi thêm 1 hay 2 nhiệm kỳ nữa thì quả là chuyên như đùa.

Tôi vẫn nói về chuyện thời  sự tại VN, và phần sau tôi đề cập đến vấn đề lao động trong kinh tế.  Cái chuyện thời sự này nghe tưởng chừng đơn giản, đến khi một số tờ báo đảng họ còn thốt ra là chuyện nâng tuổi về hưu đó là “Với cán bộ công chức, hành chính nhà nước, việc nâng tuổi về hữu đó dẫn đến tình trạng tham quyền cố vị".

Có lẽ tôi chỉ ra vào điểm ly kỳ mà ở VN có lẽ ít ai nhận ra chuyện nâng tuổi về hưu này, nếu lấy con số tuổi về hưu nam, tức là đàn ông mà người ta đề xuất là từ 60 lên 65, hay thấp hơn là 62 thì ta có những chuyện bi kịch cho VN, vì có rất nhiều ông bà lãnh đạo nhiệm kỳ 2016-2021 này sẽ tiếp tục được ngồi thêm 2 nhiệm kỳ nữa, thay vì họ có thể chỉ làm hết nhiệm kỳ 2016-2021. Cụ thể như tôi lấy ví dụ ông Đinh Tiến Dũng, Bộ trưởng Bộ Tài chính Việt Nam bất tài vô năng lực hiện tại của VN, thì ông này đang lưng chừng 57 tuổi, có lẽ sẽ chỉ làm hết nhiệm kỳ là năm 2021 là vừa đủ tuổi về hưu 60, bây giờ dù có nâng lên tuổi về hưu cho là 62 đi chăng nữa thì ông Đinh Tiến Dũng vẫn có khả năng được chỉ định làm thêm đủ nhiệm kỳ thứ 2 nữa cũng chẳng ai bắt bài. Thậm chí ngay cả ông Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội - Đào Ngọc Dung bất tài vô năng lực này cũng có thể làm tiếp một nhiệm kỳ nữa dù tuổi nghỉ hưu có là 62 hay 65 đi nữa, nếu chẳng may ông này thăng chức nắm những chức vụ cao hơn chức bộ trưởng lao động trong vấn đề kinh tế thì đúng là khốn khổ cho người dân VN quá bất hạnh.

Tôi trở lại hồ sơ kinh tế học trong vấn đề lao động thì tôi giật mình là vì sao tại VN lại để cho một kẻ quay cóp, và chỉ biết lý luận chính trị của đảng mà đi làm chức Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội mà trong kinh tế nó rất quan trọng. Bởi lẽ tất cả các ngân hàng trung ương của các nước họ đều có nghiệp vụ theo dõi tỷ lệ thất nghiệp của người lao động, số người tham gia lao động trong kinh tế, số người lao động nghỉ hưu hay tới độ tuổi lao động, họ còn thống kê phân tích dự báo kinh tế và số người lao động của hộ gia đình có bao nhiều người có khả năng tự chủ chi tiêu, tiêu dùng để phân tích vĩ mô kinh tế và vấn đề tiêu dùng nội địa thúc đẩy tăng trưởng kinh tế hay ngân sách chi tiêu vào quỹ bảo hiểm an sinh xã hội,….để tính ra cái rộng hơn như giảm thuế hay tăng thuế,….

Hãy nhớ rằng một số quốc gia còn chỉ định các cố vấn kinh tế không thể thiếu cho chính phủ để theo dõi tình hình thống kê kinh tế, hay đọc và phân tích các dữ liệu thống kê về lao động của các tổ chức phân tích kinh tế của họ như ngân hàng trung ương, hay các phân tích của các chiến lược gia phân tích kinh tế vĩ mô quốc tế, hay trong nước nhằm phân tích theo dõi hồ sơ cho lãnh đạo của họ.

Cụ thể họ luôn có cố vấn kinh tế cao cấp như chuyên nghiên cứu về thị trường lao động, nhập cư và phát triển nguồn nhân lực mới, đây là cố vấn phải có chuyên môn về phân tích kinh tế học, và cũng phải rất giỏi toán học trong thống kê, thậm chí họ phải có chuyên môn kinh nghiệm từng là chiến lược gia phân tích kinh tế vĩ mô của các định chế tài chính có uy tín, hoặc từng là Giáo sư, Phó giáo sư đã từng giảng dạy kinh tế tại các trường đại học,… . nó không phải là chuyện đùa đâu nhá.

Chính vì mức độ rất nghiêm trọng khi quyết định tăng hay giảm tuổi lao động đó mà khi các quốc gia đưa ra đề xuất ấy và nó cần phải được tất cả các tổ chức kinh tế của quốc gia đó tham gia đánh giá, từ quốc hội cho đến các bộ trưởng tài chính, thống đốc ngân hàng trung ương, rồi các chuyên gia phân tích kinh tế hay các giáo sư đại học phân tích và phản biện hậu quả tiêu cực và tác động tích cực của việc tăng/giảm tuổi về hưu đó. Chon nên cái chỉ số kinh tế về tuổi về hưu lao động này gần như có những quốc gia cả 1 thập kỷ tức là 10 năm thì họ cũng chưa khi nào tùy tiện nói tới vấn đề này. Ví dụ như TQ hơn 10-năm nay rồi thì họ vẫn giữ tuổi về hưu cho lao động am giới là 60 tuổi. Trong khi nữ giới là 50 tuổi, họ chỉ đặc cách cho một số lãnh đạo quan chức đang có uy tín thì có thể ngồi ghế làm tiếp mà không cần phải tới 60 tuổi là nghỉ hưu.

Đối với VN nếu nang tuổi về hưu cho nam giới là 65 tuổi thì điều đó sẽ lớn tuổi hơn các nước EU mà tính trung bình cho 28 nước EU đó, tức là tuổi về hưu của Âu châu sẽ gần như ít hơn 1 tuổi do với VN. Vì ngay cả nước Đức, Pháp, Thụy Sĩ, UK,… họ chủ yếu lao động bằng trí tuệ thì tuổi về hưu của họ là 65 tuổi. Thậm chí là nước Pháp thì độ tuổi đó là 62, ngay cả Phần Lan cũng chỉ là 63 thôi.

Ôi thôi, ngay cả dân Singapore, Nauy, Thụy Điển, Nhật Bản thì tuổi về hưu của nam giới chỉ là 62 tuổi, dù rằng dân số họ là lão hóa là dân số già thiếu người lao động trầm trọng, vậy mà tuổi về hưu cũng chỉ là 62 thôi. Ngay cả nước Nga, đất rộng người thưa, là nước Nga có diện tích đất đai lớn nhất thế giới mà dân số ít ỏi nhất thế giơi nếu so với khả năng sản xuất và diện tích cũng như GDP của họ, tức là dân số Nga có 147 triệu dân mà đang cáng đáng rất nhiều thứ cho kinh tế, lao động đến đi lính trong quân đội,… thì cộng với dân số già và lão hóa đó thì độ tuổi về hưu của người Nga chỉ là 60 tuổi thôi.

Chuyện còn khá hay nữa là độ tuổi của người Hàn Quốc thì khá thấp là trong năm 2017 thôi, tức là 55 tuổi về hưu cho nam giới và hiện nay độ tuổi đó là 60 tuổi thôi, tức là những năm trước thì độ tuổi đó chỉ có 55 tuổi thôi (nữ giới cũng vậy).

Lý do khi áp dụng nâng tuổi về hưu đó thì Hàn Quốc đã bỏ ra rất nhiều công sức nghiên cữu khi từ năm 2016 họ nhận thấy rằng, Hàn Quốc đang thiếu lao động rất nghiêm trọng, quốc gia thì có dân số già và lão hóa tăng nhanh, dân số trẻ ở độ tuổi tham gia lao động thì ít hơn dân số già nghỉ hưu, điều đó nguy hiểm cho Hàn Quốc, vì một quốc gia quá nhiều công ty có phẩm chất quốc tế khi mà dân số lại thấp là chỉ có 50,6 triệu dân (năm 2015), và cũng chính năm 2015 đó GDP kinh tế Hàn Quốc bất ngờ co cụm suy yếu, và người ta nghiệm ra rằng nó do số dân tham gia lao động thấp hơn số người nghỉ hưu quá nhiều. Và họ cần nâng tuổi về hưu lên, vì khi thống kê kinh tế thì Tổng sản phẩm quốc nội GDP của Hàn Quốc năm 2014 mà WB bút ghi thống kê của Hàn Quốc đã là 1.412 tỷ USD, và năm 2015 thì GDP của Hàn Quốc nó giảm còn 1.383 tỷ USD, thì khi đó người ta mới bắt đầu đi khảo sát và kiểm kê thì họ thấy rằng mức chi tiêu tiêu dùng của người dân Hàn Quốc quá thấp, và giảm liên tục, công thêm các doanh nghiệp Hàn Quốc thiếu lao động quá nhiều, các công ty Hàn Quốc họ dịch chuyển ra nước ngoài đầu tư để có lao động, thí dụ VN họ cũng đầu tư rất lớn, chính vì đó mà Hàn Quốc họ kêu gọi người lao động đã quá tuổi tiếp tục quay lại lao động bằng cách nâng thêm 5 tuổi nữa cho cả nam lẫn nưa thì quả nhiên GDP kinh tế của Hàn Quốc tăng lại như năm 2017 thì GDP đạt 1.498 tỷ USD,…..

Có lẽ hồ lao động tuổi về hưu này hôm nào tôi ghé lại phân tích, vì nó rất rắc rỗi, tuy nhiên hãy nhớ rằng các nước dân cử là người dân cầm lá phiếu bầu cử thì họ không nhất thiết hạn chế tuổi tác tranh cử hay điều hành chức vụ được chỉ định, miễn là người đó được tín nhiệm thì có thể ngồi ghế điều hành các vấn đề của kinh tế lẫn chính trị của đất nước, và họ vẫn có quyền nghỉ hưu theo tuổi tùy thích, nên người ở nhà tại VN đừng lấy cớ đó mà viện dẫn vào để bám quyền cố vị thì gieo họa cho quốc gia họ. Vì ở VN công chức và đảng viên rất lớn, họ bám quyền rất lâu mà lỳ lợm bán ghế không chịu về hưu thì chả có ngân sách nào cáng đáng trả nổi. Vì họ bám ghề cũng có thể không vì đồng lương mà là âm mưu trục lợi lương lậu bên ngoài với nhóm lợi ích để vét một mớ tiền rồi mới hạ cánh nghỉ hưu, đó mới là nguy hiểm.