Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

Trở lại hồ sơ câu chuyện trái phiếu kho bạc Mỹ mà thằng Vít nói rằng, Nhật mới là chủ nợ số 1 của Mỹ và có ảnh hưởng mạnh nhất lên đồng USD.


Thế giới thì hay hồ đồ là hễ nhắc đến khoản nợ của Mỹ thì hay nhắc đến TQ là chủ nợ số 1 lớn nhất của Mỹ, như người ta hay viết và phân tích rằng “vũ khí ngàn tỷ USD trái phiếu Mỹ mà Trung Quốc hiện là chủ nợ nước ngoài lớn nhất của Mỹ, nắm số trái phiếu chính phủ Mỹ trị giá hơn 1.100 tỷ USD, là vũ khí át chủ bài để TQ buộc Mỹ phải chịu thua thương chiến và nhượng bộ….”. À ha, tiên sư bố nó, thằng Vít giải thích dễ hiểu thế này, đó là các khoản nợ trái phiếu kho bạc Mỹ nợ dân Mỹ và nước ngoài càng lớn càng nhiều thì đồng USD càng có giá trị lưu hành càng rộng. Đối với TQ, thực tế nó mua trái phiếu kho bạc Mỹ chủ yếu neo tỷ giá cố định bằng đồng nội tệ CNY của TQ vào USD để giữ tỷ giá CNY/USD và cũng như hình thức đầu tư khác như bao nhiêu năm qua thực tế TQ là công xưởng và là nô lệ cho Mỹ bóc lột vật liệu kim loại quý, các nguyên vật liệu thô sắt thép bán cho Mỹ về chế biến để sản xuất công nghiệp mà những thứ này cực kỳ ô nhiễm môi trường nên Mỹ nó đếch khai thác và mua nguyên liệu vật liệu ấy từ TQ và trả ra cho TQ bằng đồng USD như việc đưa nắm đô la gói gọn trong tờ trái phiếu niêm yết bằng đồng USD. Điều dễ thấy nhất là “đất hiếm” dùng cho ngành chế tạo công nghiệp đủ mọi lĩnh vực thì cả nửa thế kỷ qua TQ là nhà cung cấp bán cho Mỹ số 1 về đất hiếm. Nghĩa là nếu như TQ kiểm soát 94% đất hiếm và nếu họ xuất khẩu thì Mỹ là quốc gia mua gần như hết toàn bộ số đất hiếm mà TQ xuất khẩu, tức là TQ xuất khẩu sang Mỹ tới trên 80% đất hiếm cho Mỹ phát triển ngành công nghiệp từ công nghiệp cơ khí chế tạo, công nghiệp vũ khí, công nghiệp công nghệ cao, điện tử tiêu dùng,…và Mỹ trả ra cho TQ một nắm USD gói gọn vào tờ trái phiếu nếu TQ muốn đầu tư giữ tiền an toàn. Nghĩa là Mỹ in đồng USD trả ra thị trường thế giới mà trong đó có TQ,…ha..ha…nên nếu TQ nó nếu liều mạng bán tháo tài sản Mỹ tính bằng USD thì TQ mới là kẻ chết trước tiên cả hai đầu. Thằng Vít lấy ví dụ, nếu TQ bán tháo tài sản Mỹ thì USD sụt giá thì tài sản tích trữ cả nửa thế kỷ của TQ mua trái phiếu Mỹ sẽ biến thành giấy lộn khi mà TQ đánh đổi cả tài nguyên bán cho Mỹ mà bị ông Mỹ trả cho TQ tờ đô la không có giá trị. Thậm chí nếu TQ bán tài sản Mỹ như trái phiếu kho bạc thì đồng USD giảm giá, đồng CNY của TQ tăng giá mạnh thì hàng hóa kém phẩm chất của TQ sẽ trở lên đắt đỏ mà vế bên kia thì hàng hóa có phẩm chất của Mỹ sẽ bán rẻ tràn ngập thị trường thì chính TQ mới thiệt hại vì sẽ có hàng triệu doanh nghiệp TQ phá sản đóng cửa. Vì TQ là quốc gia dựa vào xuất khẩu rất lớn để sinh tồn. Mịa nó, thực tế TQ đang cạnh tranh với Nhật để làm chủ nợ số 1 của Mỹ, nhưng chủ nợ của TQ thực tế là 1.110 tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ mà chia đều cho 1,4 tỷ dân Tàu thì quá ít ỏi so với Nhật mới là chủ nợ lớn của Mỹ, vì hiện nay Nhật đang nắm giữ tới 1.102 tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ. Nghĩa là Nhật chỉ thua TQ có vài tỷ USD lẻ về mua nợ trái phiếu kho bạc Mỹ thôi, nhưng Nhật không quá lo lắng phải rút USD về nhà thanh toán nợ như TQ, cộng với việc dân Nhật chỉ có 126,6 triệu dân mà sở hữu tiền thuế của chính phủ Nhật như sở hữu cả ngàn tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ thì ông TQ to xác kia thực tế rất nghèo nàn. Những nước đồng minh của Mỹ như chỉ cần 4 nước UK, Thụy Sĩ, Brazil, Ireland thôi cũng đã nắm giữ cả ngàn tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ rồi thì nó cho thấy khoản nợ của TQ giữ của Mỹ nếu có bán đi cũng chẳng hề hấn gì, vì thực tế nợ trái phiếu kho bạc của chính phủ Mỹ nợ nước ngoài cũng chỉ bằng 1/4 so với nợ trái phiếu do dân Mỹ nắm giữ thôi. Lục địa Châu âu-Europe với dân số 742 triệu dân thì đang nắm giữ tới 1.875 tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ thì chủ nợ TQ chẳng là cái gì cả. Thằng Vít kết luận là TQ thì có nằm mơ đến hết thế kỷ này cũng không phát hành nợ trái phiếu niêm yết bằng đồng CNY ra bên ngoài cỡ 1000 tỷ USD, vì có ai dám liều mạng cầm tờ giấy lộn CNY đầy biến động đó đâu mà phát hành nợ. Còn tiền VND thì chắc là chẳng có nước nào cầm tờ trái phiếu kho bạc tính bằng VND phát hành ra quốc tế cả vì nó không có giá trị. Vì chẳng ai thèm mua. Mỹ thì phát hành trái phiếu thì thiên hạ ưa chuộng mua nó.

(*) Nhật mới là chủ nợ tác động mạnh tới đồng USD của Mỹ. Nhật luôn nắm giữ trái phiếu kho bạc Mỹ sát nút TQ, chính vì đó đồng Japanese yen, hay JPY mới là đồng tiền an toàn nhất, và Nhật cũng là cường quốc xuất khẩu cực lớn hàng đầu thế giới với hàng hóa có phẩm chất cao độ rất được thế giới ưa chuộng thì nếu TQ bán trái phiếu kho bạc Mỹ thì họ sẽ không thể giữ được tỷ giá đồng CNY cạnh tranh, trong khi Nhật sẽ là đối thủ nặng ký giữ trái phiếu kho bạc bằng tiền Mỹ để có thể điều chỉnh đồng JPY đắt hay rẻ để tung đòn đá văng giành hết hàng hóa xuất khẩu của TQ ở các thị trường chủ lực như Âu châu, Mỹ, Bắc Mỹ,....Cần biết rằng, bất cứ khi nào Nhật bán tài sản niêm yết bằng đồng JPY thì đều được các thị trường quốc tế mua sạch chứ TQ thì nước ngoài nó bỏ chạy.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

Thằng Vít trích dẫn lại bài cũ mấy năm trước do bà Phương Thơ (MS) phân tích và dự báo, và nó xẩy ra y chang như bà ta đoán, như hiện nay TQ hạ giá đồng CNY trong tuyệt vọng mà nước Nga của Putin (có lẽ là Nga ngố) đã ngố ngáo bán tháo đồng USD chuyển sang tích trữ dự trữ ngoại hối bằng đồng CNY của TQ nhiều chục tỷ CNY có thể quy đổi tương đương 20 tỷ USD, thì Nga ngố mới đây tuyệt vọng mà còn thất vọng khi CNY sụt giá mạnh làm dự trữ ngoại hối của Nga ngố bốc hơi mạnh, còn những nước thân Tàu trích trữ CNY cũng hoảng loạn lỗ nặng và bán tháo tài sản TQ niêm yết bằng CNY.


Bài 1: TÍNH RA GIÁ TRỊ ĐỒNG USD, EUR ĐỂ LÀM GÌ?

Khi nào đồng Yuan (CNY, RMB) thay thế đồng USD làm đồng tiền làm đồng tiền thế giới? Câu trả lời của tôi thật phũ phàng là có lẽ phải đợi hết năm 2050 rồi mới tính đến chuyện thay thế đồng USD. Đã hơn 10-năm rồi, chế độ Bắc Kinh nhiều lần nuôi tham vọng với khẩu hiệu “đồng CNY sẽ là đồng tiền thay thế đồng USD làm đồng tiền dự trữ toàn cầu,….”. Tức là để làm được điều này thì Bắc Kinh phải nâng giá đồng Yuan phải thực hiện được hơn phân nửa các hóa đơn giao dịch toàn cầu như vàng, dầu thô, sắt thép, kim loại, đậu ngô, hay gọi chung là giao dịch “commodities”,…trong khi đồng USD thì thực hiện hơn 85% giao dịch toàn cầu được định giá bằng đồng tiền Mỹ neo vào tiền Mỹ để tính toán các giao dịch hàng hóa tăng giảm mỗi ngày. Đó là Bắc Kinh phải thả neo tỷ giá đồng RMB vào đồng USD theo biên độ "có kiểm soát", và cái Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc (PBOC) họ nên bỏ cái thói giữ giá trị đồng RMB trong một biên độ giao dịch 2% theo "tỷ giá tham chiếu" (reference rate) đó đi. Bởi vì muốn đồng RMB của mình là đồng bạc dự trữ thế giới thì Bắc Kinh nên thu cái bàn tay của họ hay can thiệp chỉ định PBOC phải kiểm soát đồng RMB tăng hay giảm không quá +/-2% trên giá trị thiết lập của một rổ tiền tệ qua chỉ số "CFETS RMB Index" mà PBOC cải sửa để bổ sung vào ngày 25/12/2015, khi họ vào rổ tiền tệ và giỏ tiền SDR của IMF. Tôi thì ngạc nhiên là kể từ khi đồng RMB vào giỏ tiền SDR của IMF thì cái đồng bạc RMB ấy không những không được giới đầu tư và các quỹ giao dịch tiền tệ tích trữ, hay kể cả các thị trường giao dịch hàng hóa commodities đã không tăng mà còn sụt giảm mà còn xếp sau cả đồng JPY, vì trước ấy chưa vào giỏ tiền SDR của IMF thì đồng RMB xếp trên đồng JPY của Nhật một chút. Thậm chí có lúc người dân TQ còn mỉa mai là đồng RMB sau khi được vào giỏ tiền SDR của IMF thì nó lại trở thành “đồng tiền địa phương”, mặc dầu TQ cố gắng tạo ra nợ bằng đồng RMB ra bên ngoài bằng nghiệp vụ đầu tư như nào là đặt điều kiện mua dầu thô thì phải thanh toán bằng đồng RMB, làm sao mà bắt người bán dầu thô cho mình lấy đồng RMB được, khi mà cái núi nợ của TQ đang xây quá cao và mờ ảo là không dám công bố như các khoản nợ bằng đồng USD mà Mỹ công khai công bố hằng ngày qua việc niêm yết công khai các tờ trái phiếu kho bạc mà các quỹ tiền tệ thị trường, các ngân hàng trung ương, các tổ chức chính phủ mua nợ trái phiếu kho bạc Mỹ. Bắc Kinh thì giấu nhẹm khoản này. Ôi thôi, TQ còn đang âm thầm vẽ ra các dự án như “New Silk Road”, hay “con đường tơ lụa mới” , hay các khẩu hiệu “Silk Road Economic Belt” (Con đường tơ lụa Kinh tế), “One belt, one road” (một vành đai, một con đương), rồi khẩu hiệu khác nữa “21st Century Maritime Silk Road” (Con đường tơ lụa trên biển thế kỷ 21),…để tuồn đồng RMB ra bên ngoài bằng cách tạo ra nợ niêm yết bằng đồng RMB áp đặt cho các nước khác thông qua các khoản vay tài trợ. Khốn nỗi các khoản vay ấy bằng đồng RMB mà quy đổi ra các khoản vay trái phiếu chính phủ kỳ hạn 10-năm niêm yết bằng đồng USD trên thị trường tài chính quốc tế thì khoản vay bằng đồng RMB mà TQ dụ dỗ các nước kia lại đắt hơn khoản vay bằng đồng USD, đó là một sự mỉa mai cho TQ. Đã thế khi đi vay bằng đồng RMB ấy thì Bắc Kinh còn đặt điều kiện là phải giao trúng thầu đầu tư các dự án ấy cho TQ, để họ chỉ thị các công ty TQ trúng thầu ấy tuồn hàng ế ẩm kém phẩm chất nhằm xây cất dự án như máy móc, sắt thép, xi măng,… thì quả là chuyện khó tin nổi, bởi vì xây cất đầu tư dự án ấy là hãy nhớ rằng nếu các chính phủ các quốc gia đó có khả năng tự làm thì nó rất tốt là sẽ đóng góp tăng trưởng cho GDP rất cao. TQ thì đòi cướp luôn cái khoản GDP này để đắp cho cái GDP đang co cụm và sụt giảm dần đi, vì lĩnh vực xây cất ở TQ đã quá chật chội. Vì dù sao lĩnh vực xây dựng tạo ra nó luôn kéo theo ngành nghề khác vào đó như máy móc, vật liệu xây dựng, và rất nhiều thứ để tiêu dùng cho dự án ấy, và tất nhiên nó cũng sẽ thu dụng rất nhiều lao động nhân công vào đó. TQ thì đòi bao thầu hết là đi tới đâu thì kéo đội quân lê lết tới đó thì quả là đáng ngại. Bài phân tích đã lâu về đồng Yuan của TQ vào giỏ tiền tệ của IMF cho Quyền rút vốn đặc biệt (SDR), và nay đồng Yuan rệu rã, nền kinh tế TQ mất phương hướng mà toi hay đề cập và không phân tịch lại nữa. Đối với TQ, trong hôm thứ Hai vừa qua, lãnh đạo quốc gia này không còn giấu úp mở nữa mà thẳng thừng tuyên bố là sau giai đoạn năm 2020 trở đi, TQ sẽ dần dần tiến tới lãnh đạo thế giới bằng sức mạnh kinh tế và quân sự, kể cả lẫn chính trị, với trọng tâm TQ là Trung Hoa, là tâm của vũ trụ. Ôi thôi tôi thì miệt thị và khinh miệt quốc giá đông dân nhất địa cầu này mà nói theo chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà tư vấn kinh tế ở California là “TQ là quốc gia đói ăn, khắt dầu, thiếu nước thèm khát đủ thứ,…”. Với TQ, hãy nói về thời sự là về kinh tế thì TQ thực chất vẫn là quốc gia còn rất nghèo nàn. Cái khối dự trữ ngoại hối hiện có là 3.109 tỷ $ trong tháng 10/2017 này mà phải cáng đáng tài trợ cho 1,37 tỷ dân TQ cũng như món nợ khổng lồ của họ thì so với khối dự trữ ngoại hối của Thailand thì TQ kém xa, và TQ chỉ là anh nhà nghèo kiết xác thôi chứ chả có dư dả gì, vì chỉ cần cái khối dự trữ ngoại hối của TQ mà duy trì dưới 1.500 tỷ $ là quốc gia này cũng giống như xứ Venezuela chỉ còn 10 tỷ $ vậy thôi. Thực tế đã 10-năm nay rồi, chế độ Bắc Kinh đã có tham vọng là họ muốn đồng tiền của mình, tức là đồng RMB sẽ thay thế đồng EUR, rồi USD để làm đồng tiền chung toàn cầu. Tức là hàm ý sau này nó sẽ cho phép nó kiểm soát mọi trật tự cấu trúc hệ thống tài chính toàn cầu, và kiểm soát nền kinh tế của TQ và thế giới. Làm sao mà đòi sao mà đòi lấy đồng RMB làm đồng tiền thế giới được khi cái nền kinh tế TQ tính từ năm 1995 trở lại đây là hơn 22 năm rồi, đó là nền kinh tế TQ luôn đạt thặng dư tài khoản vãng, tức là nó cho thấy nền kinh tế TQ phụ thuộc quá lớn lao vào các doanh thu xuất khẩu, là sống nhờ cậy vào thị trường bên ngoài, đó là nền kinh tế dựa vào sức mua của nước ngoài nâng đỡ thì làm sao mà đòi làm nhất thiên hạ được. Nó cũng gợi ý cho thấy, TQ vẫn còn rất nghèo, vì luôn đạt thặng dư tài khoản vãng lai đó thì nó biểu lộ nhược điểm là nền kinh tế TQ có tỷ lệ người dân quá đông đảo tiết kiệm chi tiêu quá cao, đó là nhu cầu tiêu dùng nội địa quá yếu. Sức chịu đựng quá kém của nền kinh tế TQ khi luôn đạt thặng dư tài khoản vãng lai, vậy mà lợi suất trái phiếu thì lại quá cao huống hồ bất ngờ nền kinh tế TQ rơi vào trạng thái bị thâm hụt tài khoản vãng lai, thì có lẽ trái phiếu của TQ sẽ bị cháy, lợi suất vọt lên trời, dự trữ ngoại hối suy sụp,… Đối ngược lại là vế bên kia là hai khối kinh tế lớn nhất thế giới là Mỹ-EU thì họ đội sổ và quen thuộc với việc bị thâm hụt tài khoản vãng lai, bởi vì do thu nhập bình quân đầu người chia đều của người dân rất cao, thị trường tiêu dùng trong nước lớn, là ít phụ thuộc vào ngoại thương xuất khẩu, và hay bị thâm hụt tài khoản vãng lai, nó cho thấy thước đó thu nhập người dân cao, nhập khẩu hàng hóa mạnh mẽ, tỷ lệ tiết kiệm thấp, là họ chi tiêu nhiều, và cũng nuôi sống nhiều nước xuất khẩu,… TQ thì không được vậy, nền kinh tế cột chặt vào xuất khẩu, đồng tiền neo chặt theo tỷ giá cố định vào đồng USD, họ chấp nhận định giá đồng RMB thấp giả tạo để tiền nhiều và rẻ nhằm giành lợi thế xuất khẩu nhờ bán hàng rẻ kém phẩm chất bất kể lời lỗ, đó là dễ giải thích việc TQ định giá đồng RMB thấp ấy bằng cách mua trái phiếu kho bạc Mỹ làm hạn chế nguồn cung đồng USD để neo cái tỷ giá rẻ có kiểm soát ấy và phụ thuộc hoàn toàn vào đồng USD thì làm sao mà đòi mơ mộng thay thế đồng USD được, khi mà chính cái đồng RMB còn chưa có cái neo nào để định giá trị của nó. Trên thế giới thì có tới sáu mươi mấy đồng bạc của những nền kinh tế lớn nhất neo tỷ giá vào đồng USD. Thậm chí là cả đồng EUR cũng phải đi theo đuôi đồng USD khi xác định quy ước thông lệ của quốc tế như tính cho Tổng sản phẩm GDP quốc nội thì quy ra tỷ giá USD hết, mặc dầu về lý thuyết khối kinh tế dùng chung đồng EUR họ quy ước dự trữ ngoại hối hay trao đổi ngoại thương xuất nhập khẩu theo đơn vị đồng EUR, nhưng khi quy định theo GDP thì đó theo đồng USD, vì nghiệp vụ này WB họ cũng chỉ ghi USD,…Ở Đức cũng vậy là thống kê về GDP họ đổi qua quy ước đơn vị đồng USD, vì nó đã theo thông lệ quy tắc của quốc tế rồi là khó sửa đổi. Có lẽ TQ phải mất 1 thế kỷ nữa may ra người ta còn tích trữ một chút đồng RMB thôi chứ chưa thể ghi đơn vị tiền tệ của họ để định giá tài sản quốc tế được. Kết luận của tôi là cái thói lưu manh không hơn không kém của TQ trong tháng 08/2015, khi liên tiếp trong ba hôm từ ngày 11, 12 và 13/8/2015, Bắc Kinh chỉ định cho Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc (PBOC) phá giá đồng bạc Chinese Yuan Renminbi (RMB, CNY) tới 4,6%, để cứu nguy kinh tế khi xuất khẩu bị đình đốn nhằm tăng cường xuất khẩu mạnh hơn nhờ đồng tiền rẻ. Thật bất hạnh các tỏ chức quốc tế, hay ngân hàng trung ương nào mà tích trữ đồng RMB thì bị lỗ nặng. Kể cả nếu giá dầu thô tăng cao, Bắc Kinh lại chơi trò lưu manh là khi nhập khẩu dầu thô lớn thì lại âm thầm chỉ định cho PBOC tăng tỷ giá đồng RMB làm đồng tiền này đắt hơn để trả ra cho thiên hạ bán dầu thô cho mình là 1 đồng RMB có thể mua nhiều dầu thô hơn, khi mua xong thì lại hạ giá đồng RMB làm đồng sụt giá và ai ôm tờ giấy lộn ấy lỗ nặng thì ráng chịu. (*) Hãy nhìn xem tỷ giá US Dollar Chinese Yuan Renminbi bị phá giá nhiều đợt để cứu nguy kinh tế bằng cách hạ giá đồng tiền, còn ai cầm giữ đồng RMB bị hao hụt bốc hơi tài sản ráng mà chịu, đồng RMB giảm giá nó không do thị trường quyết dịnh như đồng USD mà thế giới quen dùng và thuộc lòng nghiệp vụ này và thị trường họ có khả năng điều tiết đồng USD tăng giảm bằng cách mua hay bán đi tài sản đồng USD như trái phiếu kho bạc chẳng hạn. Hoặc gia tăng khối dự trữ ngoại hối bằng tiền Mỹ và nó triệt tiêu luôn nghiệp vụ tăng hạ lãi suất của FED manh nha thò bàn tay vào can thiệp,…

Bài 2: G-20 VÀ ĐỒNG YUAN VÀO GIỎ SDR CÓ CỨU ĐƯỢC NỀN KINH TẾ TQ ĐANG RƠI XUỐNG VỰC THẲM ?

Tại diễn đàn hội nghị G20 -- bao gồm nhóm 7 nước công nghiệp phát triển (G7) là Hoa Kỳ, Đức, Nhật Bản,Pháp, Anh, Ý và Canada cùng một số thành viên khác như Liên minh châu Âu (EU) và các nước Argentina, Úc, Brasil, Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia,México, Nga, Ả Rập Saudi, Nam Phi, Hàn Quốc và Thổ Nhĩ Kỳ sẽ khai mạc tại Hàng Châu (Trung Quốc) vào tháng 9/2016, và sự kiện quan trọng là vào ngày 01/10/2016 -- Đồng Yuan sẽ chính thức là đồng "đồng tiền hợp pháp" (legitimate currency), là tiền dự trữ của thế giới vào rổ tiền tệ của IMF cho Quyền rút vốn đặc biệt (SDR), để cho vay dựa trên đồng USD, đồng EUR, đồng bảng Anh (GBP) và yen Nhật (JPY),...và xếp theo thứ tự hiện nay là đồng USD chiếm 41,73%, của đồng EUR (30,93%), đồng CNY (10,92%), yen Nhật (8,33%) và đồng bảng Anh (8,09%). Ta thận trọng, các thông số trong giỏ Quyền rút vốn đặc biệt (SDRs) tại thời điểm năm 2010 giá trị đồng USD chiếm 41,9%, của đồng EUR chiếm 37,4%, bảng Anh chiếm 11,3% và yen Nhật chiếm 9,4%. Tại TQ thì đang có sự tuyên truyền về việc đồng Yuan sẽ là đồng tiền dự trữ của thế giới và sẽ phế truất ngôi vương của đồng USD cũng như đồng EUR,… với các khẩu hiệu được trích dẫn và viết khắp mặt báo nước này, và trên tất cả phương tiện truyền thông đại chúng trên thế giới là bây giờ thị trường tài chính sẽ có 5 đồng tiền quý tộc của thế giới được lưu hành có giá trị toàn cầu là đồng USD, EUR, JPY, GBP, RMB, hay CNY, mà ta viết là Chinese Yuan Renminbi, hoặc Yuan. Các khẩu hiệu sao chép của TQ trên báo chí Mỹ ca ngợi rằng: “China wants its currency, the Yuan, to replace the U.S. dollaras the world's global currency.” (TQ muốn đồng tiềng của họ, là đồng Yuan, để thay thế đồng USD là tiền tệ toàn cầu của thế giới). Tôi thì hay mỉa mai, cái háo danh của chính quyền Bắc Kinh. Đó là bởi vì nếu Bắc Kinh muốn đồng Yuan làm tiền dự trữ của thế giới thì trước tiên cần từ bỏ khẩu hiệu “fixed exchange rate to the dollar” (tỷ giá hối đoái cố định với đồng USD). Để làm điều đó có nghĩa là TQ kể từ nay họ phải tập quen dần phải từ bỏ việc neo vào tỷ giá đồng USD theo biên độ "có kiểm soát". Tức là Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc (PBOC) phải thu bớt cái bàn tay can thiệp vào thị trường hối đoái của họ, như việc giữ giá trị đồng Yuan trong một biên độ giao dịch 2% theo "tỷ giá tham chiếu" (reference rate). Điều đó cũng có nghĩa là PBOC phải tính lại quy ước ngoại thương về thương mại của họ với các đối tác trao đổi bán buôn của họ qua việc kiểm soát đồng Yuan tăng hay giảm không quá 2% trên giá trị thiết lập của một rổ tiền tệ qua chỉ số "CFETS RMB Index" được bổ sung vào ngày 25/12/2015, khi họ vào rổ tiền tệ và giỏ tiền SDR của IMF. Việc này có lẽ TQ sẽ không dám làm, đó là bởi vì TQ vẫn là một quốc gia dựa vào xuất khẩu bán hàng ra bên ngoài để nâng đỡ cho bên trong vì lực cầu tiêu dung của tư nhân cho khu vực tiêu thụ trong nước kém, nên họ cần kiểm soát đồng tiền theo ý đồ của họ để điều chỉnh tỷ giá hối đoái thấp giả tạo có kiểm soát nhằm bán hang dễ cạnh tranh nhờ tiền rẻ. Hiện nay, đồng Yuan của TQ vẫn đo lường giá trị so với rổ 13 đồng tiền chính, nó dựa vào trọng lượng thương mại quốc tế, bao gồm: Đồng USD chiếm tỷ trọng cao nhất là 26,4%, đồng EUR (chiếm 21,4%) và yen Nhật - JPY (chiếm 14,7%), và các loại tiền tệ của các nước như Bảng Anh (GBP), Dollar Singapore, Dollar Hồng Kông, Franc Thụy Sĩ (CHF), Dollar New Zealand (NZD), Dollar Australia, và các đồng tiền của Canada, Malaysia, Nga và Thái Lan,... Điều mỉa mai là như tôi hay nói, trong giỏ tiền SDRs, nó chỉ được xem như là một tài sản dự trữ quốc tế (chỉ mang biểu tượng tượng trưng), nó cũng không có áp đặt giao dịch về ngoại thương là giới nhà buôn, hay các nhà đầu tưc ũng như các ngân hàng trung ương các nước phải dùng đồng tiền đó làm dự trữ ngoại hối. Thực tế SDRs nó được tạo ra bởi IMF vào năm 1969 nhằm để bổ sung dự trữ chính thức các nước thành viên của nó. Giá trị của nó hiện đang dựa trên một rổ của bốn loại tiền tệ lớn, và giỏ tiền này sẽ được mở rộng để bao gồm đồng Yuan là đồng tiền thứ năm, có hiệu lực ngày 01/10/2016. SDRs có thể được trao đổi với các đồng tiền tự do sử dụng. Tính đến ngày 30/11/2015, thì có khoảng 285 tỷ USD của các thành viên góp vào, nó bao gồm đủ loại ngoại tệ của các nước, nếu tính ra tỷ giá hối đoái của các đòng tiền đó mà ta gọi tạm cho dễ hiểu là đồng tiền SDRs là khoảng 204 tỷ SDRs theo đuôi con số lẻ dư 100 triệu SDRs. Và cứ tính ra tỷ giá hối đoái so với đồng USD,… Đối với TQ, thì tôi hay phân tích nhiều lần về thị trường này, lãnh đạo Bắc Kinh thì duy ý chí họ có quá nhiều tham vọng quá lớn và thực lực thì quá yếu và đã quen trong môi trường "tỷ giá cố định", hay tỷ giá tham chiếu là "reference rate", và quen "thao túng tiền tệ", hay “currency manipulation”, để cạnh tranh bất chính nhằm bán hàng rẻ nhờ đồng tiền yếu, bằng cách neo tỷ giá đồng Yuan với đồng USD, cùng với một số rổ tiền tệ khác như đồng EUR, JPY,…có nghĩa là họ giữ tỷ giá bằng cách mua tài sản các dồng tiền mà họ neo giá để xuất khẩu vào các thị trường đó, chẳng hạn đối với thị trường Mỹ thì TQ mua trái phiếu kho bạc Mỹ làm hạn chế nguồn cung đồng USD, khiến đồng Yuan được định giá thấp vừa phải và giả tạo để bán hàng dễ cạnh tranh thì nay sẽ bị hạn chế nếu đồng Yuan của TQ vào giỏ tiền SDRs. Điều khôi hài là, nếu chính quyền Bắc Kinh bị rơi vào bẫy của Mỹ hay con buôn nổi tiếng gian ý là IMF khi cho TQ vào giỏ tiền SDRs nhằm kích động TQ mở rộng thị trường tài chính và chứng khoán của họ chẳng hạn. Tất nhiên, bất kể khi nào các phản ứng của thị trường, giới đầu tư và đầu cơ họ lao đầu vào mua đồng Yuan bằng nhiều hình thức như kể cả mua trái phiếu do Bắc Kinh phát hành, điều này khiến đồng Yuan đột ngột tăng giá trị so với đồng USD, EUR, hay JPY (Nhật),...thì hàng hóa xuất khẩu của TQ không cạnh tranh nổi vì bán đắt mà còn kém phẩm chất so với hàng hóa của Âu, Mỹ, Nhật,...thì dội ngược lại vào các doanh nghiệp sản xuất của TQ, vốn quen sản xuất dư thừa, quen bán hàng rẻ nhờ đồng bạc định giá thấp thì nay trở nên đắt hơn thì sẽ dẫn đến hậu quả hàng loạt doanh nghiệp của TQ sẽ phá sản vì khó cạnh tranh, điều này sẽ đẩy tỷ lệ thất nghiệp gia tăng, đó là mối nguy mà TQ lo sợ nhất vì có thể dẫn đến tan rã đất nước đông dân nhất địa cầu này. Nguy hiểm và rủi ro nữa là trong phát triển kinh tế, nhiều năm, TQ họ đã quen đạt mức thặng dư tài khoản vãng lai. Bây giờ, khi đồng Yuan được giới đầu tư chú ý và tích trữ hoặc kiếm lời nhờ kỳ vọng tăng giá thì họ mua đồng Yuan về làm dự trữ, điều này khiến đồng Yuan của TQ tuồn ra nước ngoài, dẫn đến làm cán cân vãng lai của TQ bị thâm hụt, cũng như việc TQ phải hạn chế xuất khẩu ít đi và nhập khẩu nhiều hơn. Đấy là công việc mà TQ phải trả giá và phải làm quen nghiệp vụ khó hiểu này khi đồng Yuan là ngoại tệ dự trữ vào rổ tiền Quyền rút vốn đặc biệt (SDR). Thứ nữa, một nghiệp vụ đầu tư kinh điển nữa là số dư tài khoản hiện tại như một phần trăm của GDP của TQ sẽ phải thay đổi. Vì xưa nay, TQ luôn đạt thặng dư tài khoản vãng lai như một phần trăm của GDP, nôm na nó như một thước đo đánh giá mức độ cạnh tranh quốc tế của một quốc gia. Thông thường, các nước ghi thặng dư tài khoản mạnh mẽ nó tiên báo rằng quốc gia đó có một nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào nguồn thu từ xuất khẩu, tiết kiệm cao, nhu cầu tiêu dùng trong nước yếu, TQ thì đội sổ ở lĩnh vực này nên là mối nguy cho họ. Hiệu ứng ngược lại, nếu các quốc gia bị âm thâm hụt tài khoản vãng lai, lại có nhập khẩu mạnh mẽ, nó gợi ý xem như một tỷ lệ tiết kiệm thấp của quốc gia đó và tỷ lệ tiêu dùng cá nhân cao như là một tỷ lệ phần trăm của thu nhập sau thuế, và mức tiêu thụ nội địa mạnh, thường ám chỉ cho các nước có thị trường tiêu dùng nội địa cao, ít phụ thuộc vào xuất khẩu, như trường hợp cá biệt của nền kinh tế Mỹ, riêng đối với TQ thì không được nhự vậy, họ quá yếu mặt này. Chuyện bi hài kịch nữa nữa nếu TQ tham vọng theo ý đồ mà họ hay nói là: “Can the Yuan replace the dollar as the world's reserve currency? Tức là đồng Yuan có thể thay thế đồng USD như dự trữ ngoại tệ của thế giới? Điều đó có nghĩa là, TQ xưa nay thì hay có cái thói “nói một đằng làm một nẻo hay lẻo” gì đó. Khi họ gia nhập giỏ tiền SDRs, chẳng may, nếu TQ vẫn lại ngựa quen đường cũ như can thiệp vào thị trường ngoại hối để đồng Yuan khỏi tăng giá khi giới đầu tư và các ngân hàng trung ương trên thế giới lỡ mua vào làm dự trữ cho kho ngoại hối của họ, hay tài trợ cho trao đổi bán buôn. Nhưng chính quyên Bắc Kinh mà duy ý chí như trước đây. Chẳng hạn họ ẩn mình để âm thầm chỉ định cho các ngân hàng quốc doanh âm thầm mua vào các tài sản nước khác, như là mua vào đồng USD qua hình thức mua trái phiếu kho bạc Mỹ để làm sụt giá đồng Yuan nhằm tiếp tục quay lại cái thói cũ để tài trợ cho chứng bệnh "nghiện xuất khẩu" của họ, còn tài sản của giới đầu tư, hay của thiên hạ tích trữ bằng đồng Yuan sụt giá làm giảm giá tài sản của họ niên yết bằng đồng Yuan thì ráng chịu,..tức là có thể khiến thị trường mất niềm tin thì chả ai dám liều lĩnh cất giữ tài sản bằng đồng Yuan nữa, khi sóng gió nổi lên nếu giới đầu tư và các nhà buôn hay các ngân hàng trung ương họ thiếu tin tưởng và họ ồ ạt bán mạnh tài sản niêm yết bằng đồng Yuan thì dù TQ có vét hết ngoại tệ bán ra cũng khó chống đỡ nổi cơn khủng hoảng mất kiểm soát này. Thực tế với nghiệp điều tiết thị trường tài chính của TQ hiện nay rất kém, họ chưa thể có đủ nghiệp vụ chuyên môn để điều tiết đồng tiền thả nổi như đồng USD, EUR, JPY,…đó là bởi vì TQ họ đã cử nhiều quan chức, các nhà điều hành tài chính tiền tệ sang Mỹ học tập đã nhiều năm rồi kể từ năm 2010, và trong năm 2015 cũng đưa cấp tốc nhiều quan chức, cũng nhiều nhiều chuyên gia tiền tệ của họ sang Mỹ học hỏi, tôi thì nghi ngờ không biết các chiến lược của kinh tế, tài chính, chứng khoán của Mỹ họ có thực tâm dạy hay không, hay là dạy kinh nghiệm cho TQ lao nhanh xuống vực luôn để rút ngắn giai đoạn tham vọng quá lớn của họ. (*) Thật bất hạnh, nhìn tỷ giá đồng EUR/CNY cho thấy, khi đồng Yuan đã nhược bộ các nước dùng chung đồng EUR, vậy mà các nước EU vẫn kết án chính quyền Bắc Kinh đang thả neo đồng CNY tiệm tiến để cố giành lại thị phần xuất khẩu tại Âu châu, mặc dù TQ bị EU, và các các nước dùng đồng EUR liệt vào danh sách đến 57 mặt hàng bán phá giá vào EU. Rõ ràng hiện nayTQ đang thả dây neo chơi trò tiền rẻ để xuất khẩu thay vì nâng đồng Yuan để nhập khẩu. Phương Thơ -- Morgan Stanley (NYSE: MS)

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2019

Ba điểm nghẽn hẹp đường hàng hải nguy hiểm nhất hành tinh


Thế giới vận chuyển hàng hóa và dầu lửa bằng đường hàng hải có 3 điểm nghẽn hẹp đường hàng hải nguy hiểm nhất hành tinh mà thằng Vít liệt kê. Đó là Eo biển Hormuz , Kênh đào Suez và Eo biển Bab-el-Mandeb. Ba điểm nghẽn này đều do quân Mỹ và đồng minh trấn giữ cả nhiều thập kỷ nay, chủ yếu chống cướp biển, khủng bố, và sự đe dọa ăn vạ của những quốc giá có lãnh hải mà tàu bè quốc tế đi lại. Nghĩa là trong khoảng 40 năm qua, Mỹ tiêu tốn 1.700 tỷ USD chi phí bảo hộ các đường biển hàng hải này. Đối với Eo biển Hormuz, nó không do chế độ tôn giáo cực đoan Iran kiểm soát, mà nó còn do Oman kiểm soát. Nghĩa là tất cả các tàu buôn vẫn có thể di chuyển né tránh vùng biển do Iran kiểm soát, nhưng ít ai biết rằng chế độ Iran này rất láo xược là họ nhiều lần tuyên bố đóng cửa eo biển Hormuz chiếm trọn lãnh hải của Oman. Vì Hormuz là điểm hẹp của eo biển, và hàng ngày tàu chở phải đi qua eo biển quan trọng nhất thế giới do lưu lượng tàu chở dầu hàng ngày đi qua eo biển này gần 21 triệu thùng mỗi ngày này thì Iran đòi kiểm soát hết, và hàng thập kỷ qua họ dùng nó là vũ khí ăn vạ liều mạng mạng. Iran từng bị Iraq tấn công khóa chặt các tàu chở dầu Iran trong quá khứ, hoặc bị quân Mỹ xóa xổ cả hạm đội hải quân vì thói ngông cuồng đóng cửa Eo biển Hormuz. Tiên sư bố nó, Iran phụ thuộc hoàn toàn vào kinh tế dầu lửa cao hơn cả nước Nga và ngang bằng Venezuela. Iran nếu liều mạng đóng cửa Eo biển Hormuz thì cũng chẳng cần Mỹ can thiệp thì các nước bán dầu lửa ở Trung Đông cũng tung quân can thiệp. Cụ thể Eo biển Hormuz nó có đường vận chuyển nối Vịnh Ba Tư với Vịnh Ô-man và Biển Ả-rập thì tàu buôn của Iran đi qua đó sẽ bị các nước dùng chung quyền lợi Eo biển Hormuz tập kích bắt giữ hoặc phá hủy. Mịa nó, trên thế giới còn có tuyến đường hàng hải bận rộn nhất thế giới. Đó là Eo biển Bab-el-Mandeb, nó nằm giữa Yemen trên Bán đảo Ả Rập, Djibouti và kết nối ở vùng Eritrea ở vùng Sừng châu Phi liên kết như mang nhện kết nối với Biển Đỏ với Vịnh Aden. Nó giao lưu giữa Ấn Độ Dương và Biển Địa Trung Hải thông qua Biển Đỏ và Kênh đào Suez (Ai Cập), và cũng là eo biển chiến lược cực kỳ quan trọng, và nó gần như do Mỹ và quân đồng minh kiểm soát hoàn toàn. Nói chung, thằng Vít chỉ đưa ra đường vận chuyển hàng hải mà chủ yếu là dầu lửa, và chưa nói tới vận chuyển hàng hóa, như Kênh đào Panama, nối Đại Tây Dương với Thái Bình Dương, nó nối liền liên kết tuyến đường hàng hải Biển Caribê và Thái Bình Dương, nó chủ yếu do Mỹ kiểm soát. Kênh đào này gần như bị khóa chặt và rất hẹp hơn Eo biển Hormuz, và nó vẫn do quân Mỹ và nhóm lợi ích vũ trang ở vùng đó kiểm soát. À ha, tiên sư bố nó, TQ nó dù đầu tư và mua dầu giá rẻ của Iran mà Iran bán dầu cho không để đổi lấy sự ủng hộ của TQ thì chế độ Tehran cũng bất lực khi nhìn TQ bỏ rơi nếu Mỹ và quân Do Thái tấn công. Đó là dù TQ nhập khẩu buôn lậu dầu của Ira cực lớn, nhưng khi Mỹ bắt giữ và đe dọa cấm vận các công ty vận chuyển hàng hải của Iran, và TQ khi qua Biển Ả rập thì Bắc Kinh cũng giảm dần sự mua dầu cho không của Iran, đó là Mỹ ngầm đe dọa sẽ phong tỏa tàu buôn TQ đi qua các eo biển do Mỹ và quân đồng minh trấn giữ. TQ có quyền lợi cực lớn với Iran về năng lượng giá rẻ, nhưng cũng bất lực chấp nhận cuộc chơi là TQ bỏ rơi Iran tham gia liên minh Iran-Nga-TQ chống lại Mỹ, thậm chí TQ chấp nhận trả giá dầu lửa buôn lậu cao hơn buôn bán với Iran có giới hạn khi nhập khẩu dầu Iran để không dính đến sự trả ơn than gia liên minh với Iran nếu Iran bị Mỹ, Do Thái tấn công khi chín muồi.

Trong động thái mới ba tập đoàn quốc doanh nhà nước TQ như PetroChina; Sinopec; CNOOC,…đều niêm yết chứng khoán quá cảnh ở thị trường Mỹ là ký hiệu chứng khoán đại diện công ty của nó lần lượt là PTR, SNP, và CEO, viết tắt là Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc, hay CNOOC đã ngưng hoặc giảm sự đầu tư và nhập khẩu dầu của Iran khi bị Mỹ đe dọa chặn bắt hoặc ngầm hỗ trợ các phiến quân đối kháng các chế độ có eo biển đi qua Eo biển Bab-el-Mandeb, Biển Ả-rập tấn công tàu buôn TQ. Mỹ chỉ nói khéo sẽ không đảm bảo giao thông tuyến hàng hải này cho dù tàu buôn TQ có đi qua Eo biển Hormuz được bảo kê và bảo vệ của Iran thì cũng không tránh khỏi đi qua các vùng biển Ả Rập hoặc về phía eo biển do Oman kiểm soát.

Nói chung, nếu cuộc chiến tranh tổng lực hủy diệt như việc Iran tấn công tàu sân bay Mỹ, nghĩa là Mỹ sẽ tấn công các mục tiêu hủy diệt không giới hạn vào Iran như tấn công hủy diệt các mục tiêu quân sự lẫn dân sự như tấn công thẳng vào đầu não như Teheran, trung tâm đầu não tổng hành dinh lãnh đạo Lãnh đạo tối cao thứ 2 của Iran, đại giáo chủ Ali Khamenei, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), và nhắm đánh tất cả các mục tiêu hủy diệt dân sự lẫn quân sự như các nhà máy phát điện, các con đập hoặc tất cả những thứ dễ bị hủy diệt và tấn công nhất, những đòn tấn công này của Mỹ gần như xóa xổ Iran thì TQ cũng sẽ không dám động binh can thiệp cứu giúp, và Mỹ rất dễ đánh là dễ hơn việc đánh quân khủng bố al-Qaeda, ISIS, vì các mục tiêu của Iran nó rất rõ ràng.

Bài học rút ra cho VN, đó là ở VN, các vùng biển và tuyến hàng hải chiến lược quốc gia này về sau sẽ có thể gánh vác hơn 60% tổng sản lượng GDP kinh tế, và nếu hèn nhát không biết giữ vững biển đảo xem như quốc gia này hết đường sống khi mà TQ âm mưu kiểm soát hết bằng chuyện đã rồi thì rất nguy hiểm là nếu như TQ tuyên bố lập ra cái gọi là Air Defense Identification Zone-ADIZ, hay Vùng nhận dạng phòng không, hoặc cái gọi là "cấm đánh bắt cá",... thì tai họa cho VN rất khủng khiếp là quốc gia này sẽ trở về đồ đá, như việc bất cứ khi nao TQ tuyên bố hạn chế bay hay lập vùng ADIZ thì thị trường trái phiếu, thị trường hàng hóa, chứng khoán, tài chính,...của VN sụt giá tan tành,....vì vận chuyển hàng hải lẫn hàng không của VN sẽ bị hạn chế.

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019


Lãnh đạo VN cần học hỏi lãnh đạo Do Thái thay vì mải mê đi học hỏi Singapore

Trước hết trong đời thằng Vít hay nói nhiều lần, đó là thằng Vít xem thường nhất là Singapore, bởi vì họ không có cái gì để học hỏi cả. Vì thực tế họ là một đất nước không có khả năng học thuật chế tạo máy móc công nghiệp và không có tinh thần như người Do Thái. Singapore chỉ dựa vào địa thế chiến lươc giao lưu kinh tế và kinh doanh dịch vụ và sự bảo bọc che chở quốc tế. Hãy nói về đất nước Do Thái, ngoài học thuật về bác học về khoa học phát minh cho nhân loại về cơ học, tin học công nghệ, khoa học vật lý, hóa-sinh, y khoa,… thì người Do Thái gần như không cần sợ hãi sự sống và cái chết là sẵn sàng bảo vệ chủ quyền quốc gia kể cả chủ quyền xâm chiếm đến cùng cho dù có hi sinh đến người Do Thái cuối cùng cũng làm. À ha, cụ thể là các biến động gần đây, Israel sẵn sàng một mình đối đầu với Iran mà không cần khối nhược tiểu EU, Mỹ, hay bất cứ nước nào, thậm chí Israel đã mới trục xuất 600 người TQ đủ mọi thành phần từ du học sinh, nhà khoa học, doanh nhân khỏi đất nước Do Thái khi TQ có thái độ ngầm ủng hộ Iran, kế đến là việc Israel dọa Nga và làm thật là tấn công vào các vị trí chiến lược của Nga ở Iran, Syria, Nga khi phát hiện những nước này tuồn vũ khí yểm trợ Syria, cùng nhóm khủng bố Kataib Hezbollah, Lực lượng đặc nhiệm Quds của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran dùng Iraq làm bàn đạp tấn công Israel. Nghĩa là trong những ngay qua Israel đã tập kích tấn công các căn cứ Hezbollah, Lực lượng đặc nhiệm Quds của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran ở Iraq và gây thiệt mạng cho 27 tay súng Hezbollah, tiêu diệt 140 tay súng đặc nhiệm Quds, phá hủy nhiều kho đạn và căn cứ hang ổ bọn này ở Iraq. À ha, tiên sư bố nó, trong động thái mới nhất, kho đạn khổng lồ tại căn cứ không quân Shayrat ở Syria phát nổ kinh hoàng và gây ra thương vong cho hàng chục binh sĩ Syria cùng 4 chuyên gia vũ khí Iran cộng 2 lính đặc nhiệm Nga thì người ta đổ lỗi cho Israel tập kích, nó cũng trùng hợp Nga chuyển tới Syria nhiều tấn bom đạn khổng lồ như di chuyển bằng tàu Oboronlogistika’s RoRo Sparta II thuộc sở hữu của Bộ Quốc phòng Nga thì nhà nước Do Thái cũng sẵn sàng tiêu diệt và phá hủy nó nếu xác định được những thứ bom đạn tên lửa này nhắm vào lãnh thổ Do Thái. À ha, cũng mới đây, Israel cũng tuyên bố sẽ tấn công tiêu diệt hệ thống phòng không S-300, S-400 của Nga và quân chính phủ Syria khi nó kích hoạt radar, và không hiểu làm sao Nga lại tắt hết hệ thống kích hoạt radar vận hành S-300, S-400 đem giấu đi đâu.
Thật lực cười, đó là bởi vì cũng mới đây, Cơ quan tình báo Mossad, Aman của Israel báo cáo rằng, Nga và Iran có kế hoạch tái bố chí lực lượng Nga trở lại Căn cứ không quân Hamadan để bố trí lại các phi đội máy bay ném bom tầm xa Tupolev Tu-22M, máy bay chiến đấu tấn công Sukhoi Su-34, hệ thống phòng không S-400 mà trước đây Iran-Nga từng bàn đến thì ông thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Benjamin Netanyahu cùng Tổng tham mưu trưởng quân đội Do Thái là Trung tướng Aviv Kochavi (cấp bậc Trung tướng “Aluf”là cấp bậc tối cao) cũng không ngần ngại cảnh báo người Nga là bất cứ một đợt tấn công khơi mào nào giữa Iran- Israel, hay cả Mỹ vào đây thì Căn cứ không quân Hamadan của Iran sẽ là mục tiêu phá hủy và hủy diệt đầu tiên của đòn tập kích của Israel, và người Nga không nên mang cái kho vũ khí hạt nhân ra hù dọa ai được, và dân Nga có oán trách ai thì nên oán trách lãnh đạo của họ, là bởi vì Israel không bao giờ gây chiến hay tấn công Nga, nhưng sẽ giáng trả kẻ thù nào yểm trợ quân địch đe dọa lợi ích của Israel dù đó là nước nào đi nữa. À ha, thằng Vít này ở Tel Aviv, Địa Trung Hải, và đã thuộc rõ như bàn tay, là ở Iran nó có tới 6 căn cứ không quân chính chiến lược, và hàng chục căn cứ không quân dân sự lẫn quân sự trá hình, nghĩa là những sân bay dân sự của Iran sẽ biến thành căn cứ không quân nếu cần khi xẩy ra chiến tranh thì những căn cứ không quân và sân bay dân sự lẫn quân sự của Iran gần như nó đã được lập trình sẵn của Israel khi tung dòn tấn công. Cái bọn Nga ngố mới đây dự tính hợp tác với Iran nâng cấp tổ hợp Sân bay quốc tế Shiraz Shahid Dastgheib (cả quân sự lẫn dân sự), để xây cất một căn cứ không quân với nền móng sẵn có là Sân bay quốc tế Shiraz Shahid Dastgheib, rồi còn bắt tay với Iran mở rộng Căn cứ không quân Hesa, thì Nga ngố cũng bỏ cuộc bởi vì Cơ quan tình báo Mossad của Israel dọa sẽ hỗ trợ đào tạo khủng bố tấn công Nga khắp mặt trân Trung Đông cho đến việc Israel dọa Nga là sẽ không ngần ngại đối đầu tiêu diệt các mục tiêu của Nga ở Syria, và cả ở Iran. Tất nhiên người Nga đành nhượng bộ, bởi lẽ Israel cũng tung thêm đòn hù dọa là bất cứ khi nào lợi ích an ninh lãnh thổ của họ bị đe dọa hay bị "nước lạ" nhúng tay vào yểm trợ Iran như Nga thì Israel sẽ đáp trả đích đáng như cần thiết sẽ hỗ trợ Ukraina khôi phục lại năng lực ngành công nghiệp quốc phòng và năng lực hạt nhân răn đe thì nước Nga của Putin sợ xanh mặt. Vì cần biết rằng Ukraina đã có klnh nghiệp về năng lực quốc phòng và năng lực vũ khí hạt nhân rất mạnh là họ từng là cường quốc đứng thứ 3 sau Mỹ-Nga về năng lực sở hữu kinh nghiệm về tên lửa đạn đạo và vũ khí hạt nhân trước đây.

Cái bài học kinh nghiệm cho VN về vụ Bãi Tư Chính, đó là VN cần có thái độ dứt khoát và tránh hèn nhát, và lãnh đạo cấp cao nhất của VN cần có tiếng nói về chủ quyền của mình để quốc tế ủng hộ VN, và hiện nay hãy dẹp cái trò hề "đốt lò", "đốt củi" sang một bên mà theo dõi TQ hung hăng ở Biển Đông. Vì "đốt củi đốt lò" lúc này nó rất vô duyên và trò hề. Bởi vì không có thứ gì thiêng liêng bằng chủ quyền lãnh thổ quốc gia mà ngay cả Israel khi mà Benjamin Netanyahu và nội các của ông ta cầm quyền và bị cáo buộc tham nhũng thì khi xung đột chiến tranh leo thang ở Trung Đông thì ngươi ta dẹp hết mấy thứ vớ vẩn cáo buộc tham nhũng nhắm vào ông Thủ tướng Benjamin Netanyahu mà đoàn kết lại quanh ông ta là việc cấp bách thiêng liêng cao nhất là bảo vệ an ninh lãnh thổ và chống kẻ thù chứ không phải chống tham nhũng. Thậm chí những kẻ nào còn cố đề xuất luận tội ông Thủ tướng Benjamin Netanyahu trong lúc đó còn bị xem là kẻ phản quốc gây bất ổn chính phủ để kẻ thù nhân cơ hội đó mà tấn công Israel mọi mặt.

Thằng Vít thì kết thúc câu chuyện này bằng lời nhắc nhở rằng, từ xưa cho tới nay hầu như không có bất cứ nước láng giềng nào sống quanh TQ mà thịnh vượng giàu có cả, và đa số bị TQ dùng nhiều thủ đoạn để quốc gia đó hỗi loạn, nghèo nàn, nợ nần và tụt hậu để TQ dễ bề thâu tóm.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2019

Nói về giá cả chiếc xe Vinfast


Chiếc Audi TTS 2018 2.0 TFS cực chất này, thằng Vít bán ở Florida chạy được 9.700 dặm, và bán với giá chỉ có 48.500 $. Xe còn bảo hành tới 40.000 dặm mới hết hạn. Đẳng cấp vượt trội mọi thứ chiếc xe Vinfast Lux A2.0 mà giá bán 1.607.125.400 VND ở Hà Nội vào tháng 8/2019 thì thằng Vít bó tay luôn. Một chiếc quan tài di động hét với giá siêu đắt đỏ mà đòi quảng cáo phét lác xuất khẩu qua thị trường EU, Mỹ.


À ha, tiên sư bố nó, xe hơi Vinfast muốn xuất khẩu qua thị trường Mỹ thì cần phải qua sự truy xét về nhãn mác xuất xứ linh kiện, bằng sáng chế, rồi phải qua Cục Quản lý An toàn Giao thông Xa lộ Mỹ (NHTSA), Viện bảo hiểm an toàn đường cao tốc Mỹ (IIHS). Hai cơ quan này đánh giá có giá trị toàn cầu. Còn xuất khẩu qua EU thì cần thông qua Euro NCAP (Âu châu có giá trị toàn cầu), Đông Nam Á (ASEAN NCAP, giá trị cấp vùng),… Mỹ Latinh (NCAP Latin, giá trị cấp vùng)…. Cái nhãn mác xe Vinfast là con số không tròn trĩnh. Hãy biết rằng các nhãn hiệu xe hơi TQ như Brilliance Auto, nó đi trước Vinfast 26 năm, và liên doanh với BMW thì nhãn mác xe hơi này chưa bao giờ được NHTSA, Euro NCAP cấp chứng nhận an toàn cả, nghĩa là dưới đánh giá 3 sao. TQ còn nhiều nhãn hiệu ô tô tung ra cả núi tỷ USD liên doanh mua lại công nghệ như hãng xe BYD Auto (liên doanh với Daimler AG của Đức, tức là Daimler AG còn sở hữu thương hiệu Mercedes-Benz thì hiệu xe TQ kia còn chưa đi đến đâu. Tiên sư bố nó, hôm nào thằng Vít sẽ viết lại về công nghệ xe hơi TQ khi nó mua và sở hữu nhiều bản quyền xe hơi Đức, Nhật, Mỹ,….và tiêu tốn cả hàng trăm tỷ USD, nhưng kết cục xe hơi TQ thất bại tan hoang, đó là bởi vì lĩnh vực xe hơi ở TQ hơi thoáng về thuế quan và và bảo hộ ngành công nghiệp xe hơi tương đối cởi mở theo thị trường nên ngành công nghiệp xe ô tô TQ tan nát. Đối với xe hơi khi VN tham gia các hiệp định thương mại NHTSA, hay các Hiệp định Thương mại hàng hóa ASEAN (ATIGA), CPTPP, Việt Nam - EU (EVFTA), nó thấm sâu và tuân thủ quy tắc thì những thứ xe rác rưởi như chiếc quan tài biết đi Vinfast sẽ sụt giá nặng. Vì bảng giá xe mới nhất của Vinfast là Vinfast Lux SA2.0 (SUV) qua tuần khuyến mại giả hiệu nó sẽ vọt lên 1.999.800.000 VND, đối với giá xe giá xe Lux SA2.0 lăn bánh tham khảo giá ở Hà Nội sẽ là 1.607.125.400 VND. Đúng là hãng xe đi vay cả tỷ USD và cần trả tiền lời và tiền lãi cũng như thuê mướn nhân công nước ngoài thì chi phí dội lên cao và phải bán ra chiếc xe đắt đỏ mới thu hồi vốn và có lời. Đó là quy tắc dễ hiểu mà. Cái mẫu xe Vinfast, thực tế nó sẽ được cung cấp động cơ xăng tăng áp BMW N20, và nó được cấp phép trong trong giới hạn sản xuất kể từ năm 2019 phiên bản sau này giao động ở mức 175bhp và 227bhp, là mức rất tệ hại. Thậm chí động cơ xăng bốn xi-lanh tăng áp BMW N20 nó đang gặp lỗi lầm rất nghiêm trọng ở Mỹ và và bị kiện cáo ở các tiểu bang các tiểu bang như New Jersey, Illinois, Florida, Utah, New York, Colorado, Texas, Alabama, Oklahoma, Massachusetts, California, Wisconsin, Oregon, Bắc Carolina, và Florida …. Đó là công nghệ của Đức, xe Đức chứ chưa nói tới sự chuyển giao bán cái cho Vinfast phiên bản cấp thấp.

Mịa nó, thằng Vít này có mức lương thu nhập cơ bản cố định 270.000 $/năm thì cũng không dư tiền để mua chiếc xe đắt đỏ Vinfast kém cỏi và thiếu an toàn mọi thứ với giá mà triệu phú USD chính hiệu Mỹ, Nhật, Đức họ cũng không dám chi tiêu mua nó. Vì giá chiếc xe hơi Vinfast nó đắt hơn thu nhập 1 năm bình quân đầu người của dân Đức. Dân Đức tính bình quân đầu người để mua chiếc xe hơi giá của Đức hay Mỹ, Nhật,... thì giá bình chọn phải thấp hơn thu nhập bình quân đầu người. Nghĩa là nếu như dân Đức thu nhập bình quân đầu người cỡ 47.600 USD/năm thì họ chỉ có thể bỏ tiền ra mua chiếc xe giá 27-32 ngàn USD thôi. Dân Mỹ cũng vậy. Còn dân VN tính thu nhập bình quân đầu người cả năm cho là mức cao nhất 2.590 $ cho năm 2019 thì thằng Vít không hiểu họ đào đâu ra tiền mua xe Vinfast mới xuất xưởng quảng cáo bán được 10.000 đơn đặt hàng.


Thứ Ba, 30 tháng 7, 2019

Khi Nga-Thổ ảo giác về S-400


Hiện nay, thế giới nổi lên hai nhà độc tài ảo giác là một kẻ muốn khôi phục sự bành trướng tư tưởng Liên Xô là Vladimir Vladimirovich Putin để lãnh đạo ½ thế giới, còn một kẻ muốn khôi phục lại Đế quốc Ottoman là Recep Tayyip Erdoğan thông qua con bài hệ thống tên lửa phòng không di động chiến lược tầm cao S-400. 

Tuy nhiên, đối với nước Nga của Putin thì dù có tung hết truyền thông, chuyên gia vũ khí PR cho S-400 thì nó cũng chỉ dừng lại ở mức mô hình quảng cáo, vì S-400 khá tốn kém tiền bạc, chi phí vận hành, và chưa có kinh nghiệm tham chiến thực tế, vì điều phũ phàng là ngay cả S-300 phiên bản thấp rẻ tiền hơn mà nhiều nước mua nó cũng hiếm khi nào dám khai hỏa kích hoạt bắn ra một quả S-300 cả, vì thứ nhất chi phí rất đắt, vận hành phức tạp, khả năng đánh chặn quét radar tầm thấp kém, đội hình chiến đấu S-300, S-400 vận hành phải đi kèm nhiều hệ thống pháo phòng thủ dày đặc bảo vệ hệ thống S-300, S-400.

Hãy nói về Thổ đeo đuổi thương vụ trị giá 2,5 tỷ USD để giao các đơn vị hệ thống phòng không S-400 này thì Mỹ-NATO sẽ trừng phạt Thổ về ngưng bán chiến đấu cơ tàng hình F-35 cũng như ngưng đào tạo phi công cho Thổ, kể cả ngưng cho Thổ tham gia chế tạo chung về dòng máy bay F-35 này thì đi vào sâu xa hơn là tai họa của Thổ sẽ bị thiệt hại nặng chứ không phải Mỹ. Bởi lẽ hãy nói về kinh tế thì Thổ phụ thuộc vào sức mua và đầu tư của NATO, mà nhất là khối EU+Mỹ. Đó là Thổ bán buôn với các nước EU chi phối tới ngạch số thường xuyên 68% xuất nhập khẩu và Thổ đạt thặng dư thương mại kiếm lời từ khối EU tới 10% và Mỹ ít hơn một chút, cộng với những nước mua hàng hóa của Thổ rất lớn ở Trung Đông thì đa số là đồng minh số 1 của Mỹ, đó là Thổ xuất khẩu hàng hóa qua Israel con sốgia tăng tói  tới 27%, UAE tới 48%,… (là con số gia tăng chứ không phải là tổng số xuất khẩu,….). Nói chung hầu hết các nước đồng minh của Mỹ đang nâng đỡ Thổ bằng sức mua rất lớn.

Điều bi kịch là Thổ hiện nay kể cả những tháng ngày Thổ xích gần lại Nga thì kinh tế Thổ đang gặp rủi ro rất cao là Thổ đang bị thâm hụt thương mại nặng nề với Nga, và TQ, nghĩa là Nga gia tăng bán hàng hóa cho Thổ nhưng Thổ không biết đào đâu ra tiền và phải đi vay hay phát hành trái phiếu ra trả dẫn đến khối dự trữ ngoại hối của Thổ bị cạn, nợ nần tăng lên kéo theo tỷ lệ lạm phát tăng, tỷ lệ thất nghiệp khá cao mà có lúc vọt lên trên 14% khiến một nửa số dân Thổ đang bất mãn chế độ Recep Tayyip Erdoğan và thậm chí gần đây có nhiều tin đồn một số tướng lĩnh quân đội Thổ có kế hoạch âm mưu đảo chánh quân sự lật đổ Recep Tayyip Erdoğan vì tiền lương trả cho binh lính ít đi cộng với việc một số nước EU giảm bớt mua hàng hóa của Thổ,….đó là kinh tế.

Về quân sự thì sự thật bẽ bàng là nếu Mỹ+NATO “chơi cứng” với Thổ thì quân đội Thổ sẽ suy yếu rõ nét, có lẽ NATO cũng không muốn Thổ yếu nên họ chưa tung đòn táng cho chế độ Recep Tayyip Erdoğan vài quả đấm là Thổ tiêu tùng, bởi lẽ về lý thuyết những thứ S-400 mà Thổ mua nó rất rủi ro với Nga là gần như Nga nắm hết các thông số kỹ thuật là Thổ không thể dùng S-400 để tấn công đồng minh của Nga vì bất cứ khi nào S-400 đó cũng bị Nga gây nhiễu kỹ thuật định vị và hệ thống tác chiến điện tử sẵn có trong S-400 là xem như nó chỉ là đống sắt vụn không thể dùng được.

Chuyện quan trọng nữa là Thổ đang tham vọng đóng “tàu sân bay trá hình” gần hoàn thành, đó là dự án TCG Anadolu (L-408) là tàu tấn công đổ bộ ( hoặc LHD ) của Hải quân Thổ.  Tức là khi con tàu đầy tốn kém này hoàn thành nó sẽ đóng vai trò là trung tâm chỉ huy và hạm cho Hải quân Thổ mà Hải quân Thổ đã đầu tư  bắt đầu xây dụng và đóng nó từ ngày 30 tháng 4 /2016 và tăng tốc hoàn thiện nó rất nhanh, có lẽ trước năm 2021 theo kế hoạch đề ra mà bây giờ cấp bách thì con tàu này nó gần như sắp hoàn thiện.

Thật bất hạnh, con tàu chiến TCG Anadolu này nó phụ thuộc vào hoàn toàn công nghệ của NATO và Mỹ. Cụ thể tàu TCG Anadolu thiết kế dùng cho máy bay chiến đấu cất cánh thẳng đứng là F-35, cũng như Sikorsky SH-60 Seahawk (Mỹ), loại trực thăng này thường cất canh trên tàu sân bay hạt nhân USS Abraham Lincoln,  rồi dùng cho  máy bay trực thăng tấn công TAI / AgustaWestland T129 ATAK (Thổ), các vũ khí khác như hệ thống vũ khí phòng thủ tầm gần cận chiến Phalanx CIWS (General Dynamics , Raytheon chế tạo),….động cơ, radar do các nước NATO cũng cấp, ví dụ động phát điện Diesel do hãng MAN Energy Solutions của Đức chế tạo, rồi  radar 3D quét mảng điện tử thụ động đa năng tầm trung và tầm xa do Thales Nederland của Tập đoàn Thales (Hà Lan, và một số nhánh công ty Pháp tham gia chế tạo gọi là Signaal là mảng chế tạo của Tập đoàn Thales).

À ha, tiên sư bố nó, quan trọng nhất là hiện nay UK hay Anh quốc mới đá đít Thổ đau nhất, cụ thể là Thổ Nhĩ Kỳ đang sở hữu dòng siêu trực thăng tấn công T129 ATAK mà công nghệ đó do Anh-Ý cung cấp và nhượng quyền. Nghĩa là hãng AgustaWestland, Leonardo SpA (công ty đa quốc gia Anh-Ý),….những công ty Anh-Ý này đang đóng vai trò chính cho Thổ sản xuất tự chủ trực thăng T129 ATAK thông qua công ty về quốc phòng của Thổ là TAI, nghĩa là công ty này cũng đang ủy nhiệm chế tạo sản xuất dòng máy bay F-16 phiên bản của Thổ do nhà chế tạo  General Dynamics và Lockheed Martin của Mỹ ủy nhiệm,….nghĩa là những ông kẹ quốc phòng Mỹ, và Âu châu ngừng chơi với bọn Thổ phỉ và cắt mọi liên hệ với Thổ thì gần như những hệ thống vũ khí xương sống của Thổ chỉ đắp chiếu nằm đất thôi. Tham vọng dự án TCG Anadolu sẽ thành đống sắt vụn.

Nghĩa là thằng Vít giải thích dễ hiểu nó cũng giống như điện thoại Huawei bị ngưng cung cấp các Chipset xử lý, chất bán dẫn, hệ điều hành Android, và các truy cập Google,…hoặc như việc hầu hết các chip điện thoại di động, máy tính nào cũng phụ thuộc vào từ thiết kế chuẩn của ARM (Advanced RISC Machines) công ty ở UK có nguồn gốc từ Mỹ chặng hạn,…và những thứ này mà Huawei không có thì cũng chỉ là cục gạch, nó cũng giống như các thứ vũ khí của Thổ hiện nay chẳng hạn.

Nói chung là thằng Vít chỉ giải thích tới đây là rõ ràng, thay vì các bác ở VN ngày nào cũng nghe bọn nhà báo tốt nghiệp văn chương đi viết về lĩnh vực chế tạo, chính trị quân sự, mà viết dai dằng viết xạo viết lách là chúng ca ngợi Nga-Thổ như điên cuồng thay vì nếu giỏi hơn thiên hạ thì những tay nhà báo đó đi làm cố vấn chế tạo vũ khí, cố vấn quân sự cho nhà nước VN chống sự bành trướng của TQ,...

Hiện nay, UK mới dọa Thổ là nhưng cung cấp kỹ thuật cho Thổ sản xuất tự chủ trực thăng T129 ATAK thì Thổ phỉ bị Pakistan và một số nước đồng minh của Thổ ngưng ký hợp đồng mà thậm chí đòi hủy hợp đồng mua vũ khí trực thăng T129 ATAK thì Thổ đang hoang mang.

(*) Về hồ sơ xe hơi Vinfast rêu rao đi thử nghiệm ở Âu châu thì hôm nào thằng Vít sẽ viết bài đó. Tuy nhiên, hiện nay Tổ chức đánh giá xe hơi của Âu châu là Euro NCAP họ không có bất cứ dữ liệu nào đánh giá xe hơi của Vinfast như Tập đoàn Vingroup rêu rao quảng bá cả, có lẽ họ chỉ đem đi thử nội bộ ở Đức thôi, vì Euro NCAP gần đây họ chỉ đánh giá những dòng xe đạt 4-5 sao như dòng xe DS 3 Crossback (PSA Peugeot Citroën, Pháp, kinh nghiệm cả 1 thế kỷ về xe hơi, nổi tiếng về hệ thống treo tự cân bằng thủy lực), rồi hãng xe dòng xe Kia Ceed (Tập đoàn KIA của Hàn Quốc), Mercedes-Benz B-Class, Mercedes-Benz GLE, Audi e-tron (Đức), Lexus UX, Toyota Corolla, Toyota RAV4, Honda CR-V, Mazda 3,... (Nhật), rồi nhãn hiệu xe Mỹ như Tesla Model 3,....Còn cái hiệu xe VinFast Fadil, VinFast Lux SA2.0,...nó vớ vẩn, vì mới fa lò thì chưa thể kiểm nghiệm, nên nó phải đợi một thời gian dài, thạm chí là phiên bản cải tiến thì người ta mới đánh giá nó.

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

Tài khoản này bà Phương Thơ bận rộn và cho David Văn sở hữu. Hôm nào thằng David Văn sẽ lập FB mới và sẽ viết về câu chuyện đường sắt xe lửa cao tốc vĩ cuồng và cuồng dại vận tốc 350 km/h mà cái đám người Bộ GTVT bày vẽ ra, cũng như thằng Vít sẽ viết về hồ sơ Lực lượng vệ binh cách mạng Iran và sự bành trướng lãnh thổ của TQ ở Bãi Tư Chính, cũng như Nga-Tàu liên thủ xâm phạm chủ quyền Hàn Quốc, Nhật.

À ha, tiên sư bố nó, đứa nào bảo thằng Vít về quê nhà ở Do Thái, mà nhất là ở Tel Aviv ở bờ biển Địa Trung Hải nó bị giết bởi quân Nga ném bom thì tao vẫn sống nhăn răng nhá.

Nói chung, thằng Vít sẽ tiếp tục nói về vấn đề cơ khí chế tạo máy, sức đẩy cơ học, tên lửa đạn đạo và vấn đề chế tạo theo chuyên môn để giải thích cho các bác ở VN hiểu rõ vấn đề này mà nhất là Thổ Nhĩ Kỳ, hay Thổ phỉ và Nga ngố liên thủ tuồn S-400 khuấy đảo vùng Trung Đông. Nhưng thằng Vít nhắc lại là cả bọn Nga và Thổ rất đang cùng quẫn, nhất là ngành chế tạo cơ khí vũ khí Nga đang nợ nần ngập đầu mà ít ai biết nên Nga nó bán vũ khí cho Thổ và thực chất Thổ cũng chẳng có tiền và đang nợ Âu châu khoản nợ nước ngoài nhất là trong khối NATO với con số nợ nần tới 70 tỷ USD, và kinh tế Thổ gần như phụ thuộc vào xuất khẩu vào các nước NATO và Mỹ và đang nhập siệu nặng từ Nga. Nghĩa là bọn Thổ sẽ hết tiền mua hàng hóa Nga. Vì kinh tế của Thổ xuất khẩu nhiều nhất vào EU hay NATO chiếm tới con số chi phối toàn bộ nền kinh tế Thổ và kế đến là Mỹ, và thị trường Nga thì dân Thổ đang bị thâm hụt thương mại nặng nề. Tức là Thổ in cái đồng Lira trả ra cho Nga, cũng như hiện nay tỷ lệ lạm phát của Thổ phỉ lên tới 30%, tỷ lệ thất nghiệp vọt tới 14% thì Thổ phỉ in giấy lộn là đồng Lira trả ra cho bọn Nga ngố.

Thật bất hạnh cái chuyện chính trị kinh tế, quân sự của Thổ-Nga nó không như ý muốn. Bởi lẽ cho dù Thổ có dọa dẫm ai nữa và mua S-400 của Nga thì Thổ cũng chẳng đi tới đâu, vì NATO họ cắt hệ thống vệ tinh chia sẻ cho Thổ thì những thứ S-400 chỉ là mớ giấy vụn.

Cần biết rằng, trái phiếu và tiền tệ của Thổ hiện nay rủi ro kém hơn cả trái phiếu và tiền VND của VN, vì Thổ nợ nần nước ngoài rất nặng.

Thằng Vít sẽ viết bài nhắm vào lĩnh vực cơ khí chế tạo máy, động cơ xe hơi, tên lửa, xe lửa, vũ khí, quân sự. Cho nên các bác nào hay theo dõi về kinh tế thông cảm.