Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018


Khi bà Meng Wanzhou- CFO Huawei là nạn nhân chính trị của cả TQ lẫn Mỹ, Canada


Vụ Canada-Mỹ  bắt giữ Meng Wanzhou- CFO Huawei nó nghiêm trọng như việc người ta bắt giữ nhân vật có thế lực đứng sau Thủ tướng Lý Khắc Cường vậy, tức là Phó thủ tướng thứ nhất của TQ, như nhân vật Hàn Chính- Ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thứ nhất Quốc vụ viện.

Trước hết việc Canada, Mỹ tung ra cú đấm rất tính toán chứ không liều mạng, là Mỹ, Canada họ đã bắt giữ ai thì họ đã có bằng chứng khá chắc chắn, kể cả trong quá khứ Mỹ còn bắt cựu giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, Dominique Strauss-Kahn mà ban đầu khiến cho Âu châu phẫn nộ, nhất là nước Pháp, vì ông này từng là thị trưởng thành phố Sarcelles, Bộ trưởng Bộ Tài chính Pháp,…nhưng cuối cùng Pháp cũng chấp nhận nó là sự thật.

Việc Mỹ-Canada phối hợp bắt giữ bà Meng Wanzhou- CFO Huawei khá bất lợi cho TQ khi cáo giác quan trọng ban đầu là vi phạm những luật trừng phạt, quy định của LHQ, Mỹ và EU, chủ yếu là công ty Huawei vi phạm những lệnh trừng phạt của Mỹ với Iran, khi mà giữa lúc căng thẳng trong mấy tuần qua khi Iran có động thái liều lĩnh thách thức các cường quốc xuất khẩu dầu lửa là Iran dọa đóng cửa Eo biển Hormuz, và đưa tàu chiến tập trận bắn tên lửa. Nghĩa là Iran đụng chạm tới Mỹ và các cường quốc ở Vùng Vịnh, Trung Đông như  Saudi Arabia, Qatar, Kuwait, Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE). Thậm chí động chạm tới Israel, và gây sự bất ổn về giá dầu lửa cho Thổ Nhĩ Kỳ đang nhập khẩu dầu lửa giá rẻ của Saudi Arabia, Kuwait. Vì Iran dọa nạt tấn công các tàu chở dầu của các nước đi qua eo biển Hormuz, và đe dọa đến kinh tế các nước thì lại có cái công ty Huawei bị kẹt tại Iran. Nghĩa là Huawei đang chuốc tai họa là bị mang tiếng đứng về phía Iran khi mà quyền lợi kinh tế và các dự án đầu tư của TQ ở các lĩnh vực dầu khí, công nghiệp ngành nghề khác ở các nước Vùng Vịnh còn lớn hơn nhiều so với Iran, Nga,...

Thực tế việc Canada tham gia bắt giữ bà Meng Wanzhou- CFO Huawei thì chính phủ Canada của Thủ tướng Justin Trudeau có thể viện dẫn chối bỏ không can dự vào bắt giũ bà Meng Wanzhou. Lý do là Thủ tướng Justin Trudeau có thể viện dẫn vào luật pháp là chính phủ Canada không có thẩm quyền can thiệp chỉ đạo vào các cơ quan luật pháp, nên có thể chối bỏ mà TQ cũng bị kẹt là luật pháp các nước tư bản nó có cái hay của nó ở chỗ đó là khác với luật pháp của TQ hay VN. Thậm chí là chính quyền Mỹ như ông Tổng thống Trump cũng thế là  Washington vẫn có thể chối bỏ tham gia chỉ đạo với Ottawa, và họ đá quả bóng đó cho cơ quan luật pháp, hành pháp,….

Tức là TQ bị mắc kẹt là ông ông Trump, Justin Trudeau cứ viện cớ chối bỏ là họ không tham gia hay chỉ đạo bắt giữ bà Meng Wanzhou.

Công ty Huawei này không niêm yết chứng khoán trên thị trường vốn, và nó là điều rất đáng nghi ngờ là trên thế giới rất hiếm có công ty to lớn hàng đầu của thế giới như Huawei mà kiếm đâu ra tiền tài trợ lớn lao như thế để nghiên cứu đầu tư công nghệ.

Bởi lẽ, Huawei  là công ty không chịu niêm yết chứng khoán công khai, tức là công ty đó phải bắt buộc niêm yết chứng khoán thì nó phải phơi bày hồ sơ sổ sách cho công chúng và giới đầu tư soi vào đó đánh giá. Nghĩa là nó phải báo cáo tình chính, hồ sơ kế toán, sản phẩm, và chứng minh thuyết trình về công ty thì công ty Huawei này nhiều lần được quốc tế khuyến khích chào bán IPO ra công chúng thì Huawei luôn từ chối. Có lẽ vì viện cớ bí mật an ninh quốc gia của loại công ty tây chân gián điệp của nhà nước Bắc Kinh can thiệp thì nhiều nước họ loại bỏ công ty Huawei này cũng dễ hiểu. Và Huawei có lý giải như thế nào cũng khó thuyết phục.

Huawei này đang bị đánh mất khá nhiều thị trường rộng lớn, đó là Ấn Độ, Mỹ, Canada, Úc, UK, một số nước Phi châu giàu tài nguyên cũng đang loại bỏ dần dần Huawei, vì vụ Huawei từng bị Bộ trưởng Bộ Thông tin Nam Sudan - Michael Makuei Lueth cáo buộc Huawei xâm nhập vào email của Chính phủ Nam Sudan như thể một trò gián điệp trắng trợn.

Trong vài năm qua, Huawei còn bị một số chính phủ hủy bỏ dự án thầu về viễn thông, thâm chí còn bị một số chính phủ hủy dự án mà còn đuổi Huawei là yêu cầu buộc Huawei tháo tất cả các thứ thiết bị đã và đang xây cất hệ thống viễn thông, vì người ta đỗ lỗi Huawei chơi trò chính trị gián điệp cho Bắc Kinh.

Mới đây BT Group của UK đã giáng một đòn đau cho Huawei khi tập đoàn Viễn thông nổi tiếng toàn cầu đầy thế lực này của Âu châu mà Huawei hợp tác để cùng tham gia đấu thầu xây dựng hạ tầng viễn thông như 5G chẳng hạn thì BT Group plc này đã gỡ bỏ thiết bị của Huawei khỏi mạng 4G, và hủy tất cả các hợp tác về mạng 5G, hay các hợp đồng viễn thông quốc tế.


Hãy nhớ rằng BT Group của UK rất có thế lực và nổi tiếng, và nó được giới đầu tư biết nhiều hơn Huawei, vì BT Group này niêm yết chứng khoán ở thị trường London, tức là ta viết BT Group PLC (LON: BT.A), rồi ở thị trường New York như BT Group plc (NYSE: BT),….Thậm chí là Vodafone, một một tập đoàn viễn thông đa quốc gia của Anh, có trụ sở tại London và Newbury, Berkshire đầy thế lực, vì nó cũng niêm yết chứng khoán ở London, và ở chỉ số NASDAQ, FTSE 100,… công ty này có hợp tác với Huawei. Mà Vodafone thì có thị trường khá rộng ở các nước như Úc, Châu Âu, Nhật,
UAE,  Qatar, Ấn Độ, Kuwait,… và nhiều châu lục khác,…nghĩa là Vodafone nếu cắt đứt quan hệ hợp tác với Huawei thì có nghĩa là công ty Huawei này của TQ sẽ đối mặt rất nhiều khó khăn trong thời gian tới. Thạm chí là mới đây thì chính phủ Nhật cũng loại bỏ Huawei . Nghĩa là Nhật cấm cơ quan chính phủ dùng sản phẩm Huawei và ZTE.  Điều đó có nghĩa là chính phủ Nhật sẽ có thể can thiệp hạn chế các công ty viễn thông Nhật và Huawei hợp tác đầu tư các lĩnh vực viễn thông. Cụ thể là chính quyền Tokyo có thể can thiệp vào tập đoàn viễn thông lớn thứ tư trên thế giới về doanh thu của Nhật là Nippon Telegraph and Telephone Corporation, viết tắt là NTT, một công ty niêm yết chứng khoán rất rộng từ thị trường OTC kiểu OTC Markets Group, Inc. ở Mỹ cho tới London, rồi chủ lực nhất ở Nhật qua hai sàn giao dịch chứng khoán ở Tokyo là TOPIX, Nikkei 225,….

Ôi thôi, tôi thì giật mình trong phân tích chứng khoán thì nhiều công ty không lồ của Âu châu có liên doanh đầu tư với Huawei thì còn có các công ty Orange SA (Pháp), T-Mobile International AG (Đức), TalkTalk Telecom Group plc (UK), Altice Portugal SA (Bồ Đào Nha), Cox Communications, Inc., Clearwire Corporation  (Mỹ), Bell Canada (Canada), PLDT Inc. (Philippines),…

Nghĩa là nếu các công ty đối tác của Huawei này họ loại bỏ Huawei thì không khác nào chặt hết tay chân công ty Huawei này thì nó còn kinh hoàng hơn sự sụt giá chứng khoán của công ty ZTE Corp. của TQ khi Mỹ trừng phạt công ty này, và nó phải đóng cửa ngưng giao dịch chứng khoán và ngưng hoạt động vài tháng trước đây.

Thế giới thì có một số chính phủ nhược tiểu hoặc tham nhũng hay nhận hối lộ của Huawei để nhận hợp đồng trúng thầu và họ cứ nghĩ là các công ty kiểu Huawei là ghê gớm lắm chứ thực ra toàn đi làm gián điệp ăn cắp phát minh của thiên hạ, vì nếu bỏ tiền ra đầu tư nghiên cứu mà người ta thống kê 10 tập đoàn công nghệ lớn nhất thế giới hàng năm họ tiêu tốn số tiền cả 60 tỷ USD dể đầu tư nghiên cứu thì mấy công ty TQ này như Huawei, Xiaomi thì họ chỉ đi rình rập làm gián điệp đánh cắp trí tuệ của người khác để có được những tổng hợp  những thứ công nghệ mới nhất, và chỉ có đi cắp sở hữu trí tuệ của người khác mới có thể bán ra các sản phẩm giá rẻ mà vẫn còn lời lớn vì tiền đầu tư bỏ ra nghiên cứu rất tốn kém thì các công ty TQ đâu có mất mát bao nhiêu. Trong giữa năm ngoái thì Apple (NASDAQ: AAPL), thì tại bản doanh của Apple  tại Cupertino, California họ đã phối hợp với FBI bắt giữ nhiều gián điệp có liên quan đến Huawei, Xiaomi thính thám đánh cắp bị mật thiết kế của Apple.

Thậm chí là việc công ty công nghệ Apple đang dồn tiền đầu tư nghiên cứu xe tự hành Apple mà Apple dự phòng khi điện thoại thông minh của thế giới thoái trào, và thí nghiệm này Apple giấu rất kín trong thời gian dài, vậy mà cũng bị gián điệp TQ theo dõi. Khốn nỗi Xiaolang Zhang này lại là người từng làm việc cho Apple đã bị bắt giữ ngay tại sân bay San Jose với một đống tài liệu thông tin đáng kể của Apple thì ta tự hỏi là Huawei dễ dàng vượt qua  Telefonaktiebolaget L. M. Ericsson (Ericsson) của Thụy Điển vào năm 2012 để trở thành nhà sản xuất thiết bị viễn thông lớn nhất thế giới. Còn về mảng điện thoại thông minh thì Huawei cũng đã vượt qua Apple vào năm 2018 là nhà sản xuất smartphone lớn thứ hai trên thế giới, và chỉ đứng sau Samsung Electronics,… thì cũng không có gì lạ lẫm cả.

Hãy trở lại hồ sơ Canada bắt giữ Meng Wanzhou- CFO Huawei, thì thực tế về quan hệ ngoại thương kinh tế thì Bắc Kinh không có cửa đe dọa Canada được. Vì nền kinh tế Canada khá mạnh mẽ về tiêu dùng trong nước, còn trong quan hệ ngoại thương kinh tế như  cán cân thặng dư thương mại thì Canada đang bị thâm hụt thương mại lớn nhất được ghi nhận với Trung Quốc.  Tức là TQ đang xuất khẩu nhiều hơn nhập khẩu vào thị trường Canada. Nghĩa là nếu như Canada xuất khẩu vào thị trường TQ chiếm 5,2% thì vế bên kia thì Canada đang nhập khẩu từ TQ tới 7,3%. Canada chủ yếu phụ thuộc vào thị trường Mỹ nhiều nhất là tổng số kim ngạch xuất nhập khẩu giữa Canada-Mỹ thường xuyên chiếm hơn 1/3 tổng sản lượng kinh tế GDP là 1.653 tỷ $ của Canada. Nhưng thặng dư thương mại của Canada đạt được lại thấp hơn cả VN, vì thặng dư thương mại Canada với Mỹ năm 2017 chỉ ở khoảng 17,5 tỷ $, và nó khá cân bằng cho sản xuất để tạo ra mối lợi lao động sản xuất rất lớn cho Canada-Mỹ. Năm gần đây là năm 2014 thì Canada đạt thặng dư thương mại với Mỹ tới gần 37 tỷ USD. Có thể do cân bằng lại ngoại thương được sửa đổi Hiệp định Thương mại Tự do Bắc Mỹ (NAFTA) thì thặng dư thương mại của Canada với Mỹ giảm xuống, nhưng nó không là vấn đề bất lợi cho Canada, vì tôi giải thích thế này.

Đó là trong quan hệ bán buôn ngoại thương giữa 2 nước, nếu như hai nước đang có sự cân bằng là không bị thâm hụt thương mại chênh lệch bao nhiêu mà lại đang gia tăng con số ngoại thương cao hơn. Ví dụ như Canada và Mỹ đang có trao đổi ngoại thương hai chiều xuất-nhập khẩu từ 600 tỷ $ mà nâng lên 700 tỷ $ hay 1.000 $ mà Mỹ chỉ bị thâm hụt thương mại với Canada con số chỉ 18 tỷ $ hoặc thậm chí là cân bằng thì nó đang cực kỳ tốt về kinh tế, vì hai nước đang có mức sản xuất và tiêu dùng rất lớn. Còn việc mà Canada-Mỹ dù có bán buôn qua lại chỉ đạt 200 tỷ $ mà Canada đạt thặng dư thương mại với Mỹ tới 40 tỷ $ thì nó đang rất xấu chứ chưa hẳn là tốt cho kinh tế, vì sản xuất yếu và giảm đi về quy mô sản xuất….

Sau cùng tôi trở lại hồ sơ một số công ty cồng nghệ của TQ bị cáo buộc ăn cắp phát minh sở hữu trí tuệ và bị ngăn chặn cũng như các đối tác nước ngoài từ bỏ nó và giá chứng khoán của nó suy giảm rất tồi tệ, đó là công ty Geeya Technology Co., Ltd tham gia vào việc nghiên cứu, phát triển, sản xuất và phân phối các sản phẩm phần mềm và phần cứng ở Trung Quốc và quốc tế.  giá trị cổ phiếu công ty này sụt giá trong gần 1 năm qua giảm tới -85%. Trong khi ZTE Corp.dù cổ phiếu có phục hồi tăng lại nhưng giá trị chứng khoán của nó vẫn giảm mạnh gần -51% trong gần 1 năm qua. Ningbo Bird Co, Ltd mất giá -47%. Trong khi công ty Hengtong Optic Electric Co. Ltd. bị cáo buộc ăn cắp sáng chế của nhiều hãng điện tử viễn thông và phần mềm của Israel, như công ty NICE Ltd., Bezeq, Alvarion,…như về công nghệ cáp quang, linh kiện điện tử và thiết bị truyền thông,… thì chứng khoán của nó sụt giá trong gần 1 năm qua lên tới -57%,…

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Trở lại hồ sơ bất ổn kinh tế chính trị ở Pháp


Pháp quốc là nền kinh tế lớn thứ 7 trên thế giới có sản lượng kinh tế 2.582,50 tỷ $ và là nền kinh tế lớn thứ 3 tại Liên minh Châu Âu (EU), tức là chỉ đứng sau Đức, UK. Pháp là cường quốc công nghiệp phát triển rất xuất sắc là họ là nếu trên thế giới có 100 công ty to lớn nhất thế giới thì Pháp sẽ đóng góp 9 công ty to lớn hàng đầu rất có ảnh hưởng nhất thế giới. Nghĩa là các công ty Pháp góp phần cung cấp linh kiện hay chế tạo các sản phẩm công nghiệp kỹ năng cao rất xuất sắc cho ngành công nghiệp hiện đại tiên tiến nhất thế giới. Đã thế đốt xương sống nền kinh tế Pháp còn rất xuất sắc ở lĩnh vực bảo hiểm, ngân hàng, hàng không, mỹ phẩm, tiêu dùng sang trọng và ngành năng lượng rất ấn tượng như năng lượng điện hạt nhân, năng lượng dầu khí, phần mềm,...

Hãy điểm lại thành tích nền kinh tế Pháp vài con số, đó là Pháp là quốc gia từng là nơi đầu tư an toàn nhất thế giới và Âu châu. Nó hấp dẫn với đồng tiền mạnh được ưa chuộng là Franc Pháp (FRF) khi Pháp chưa gia nhập đồng tiền chúng của khối kinh tế Eurozone. Pháp cũng là quốc gia nhận được sự đánh giá mức tín nhiệm của Moody's, Fitch, Standard & Poor's ở mức tuyệt đối ba chữ A hoa là AAA nhiều thập kỷ cho đến khi khủng hoảng nợ nần có chủ quyền ở châu Âu tăng lên khi một số quốc gia hướng về theo khuynh hướng xã hội chủ nghĩa, và ngay cả chính nước Pháp. Như tôi hay đề cập nền kinh tế Pháp sở hữu nhiều danh hiệu công ty lớn nhất thế giới, nên nó chở lên an toàn đáng tin cậy cho giới đầu tư. Nghĩa là nước Pháp có thị trường chứng khoán nằm trong Top đầu của thế giới trong Chỉ số MSCI EAFE, nghĩa là gồm các nước Anh, Đức, Nhật, Singapore, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Pháp,…

Những công ty xuất sắc ảnh hưởng toàn cầu của Pháp hoặc sở hữu đa quốc gia mà Pháp nắm giữ cổ phần, đó là AXA là một công ty bảo hiểm đa quốc gia của Pháp; Total SA (dầu khí); Airbus (Công ty Hàng không và Vũ trụ Châu Âu, cơ sở nhà máy  sản xuất Lagardère ở Toulouse ,Pháp); Alstom (Công nghiệp Vận tải đường sắt; L'Oréal (mỹ phẩm của Pháp); Engie, hay GDF Suez SA-công ty điện lực đa quốc gia của Pháp; Veolia Environnement SA , hoặc Veolia nổi tiếng về ngành công nghiệp dịch vụ môi trường; Michelin (nhà sản xuất lốp xe nổi tiếng của Pháp),…nói chung nền kinh tế Pháp rất đa dạng là họ có tất cả những ngành nghề công nghiệp đều có giá trị quốc tế mà nếu liệt kê các ngành nghề chế tạo máy móc cơ khí như ô tô, linh kiện ô tô, điện công nghiệp, cơ khí, điện tử tiêu dùng, hay ngành nghề thời trang,…thì Pháp đều có tất cả. Pháp có nhãn hiệu xe ô tô đứng hàng đầu thế giới như Groupe PSA (quốc tế); nói về xây dựng thì Pháp có đaik công ty Vinci SA, là công ty xây dựng lớn nhất thế giới theo doanh thu, và cũng có số nhân viên đông nhất thế giới, nó hoạt động hơn 102 quốc gia trên toàn cầu,…

Nếu nói về ngành bảo hiểm, tài chính ngân hàng thì nước Pháp rất xuất sắc có những tập đoàn ngân hàng quốc tế to lớn hàng đầu và giàu kinh nghiệm cũng hàng đầu thế giới, đó là BNP Paribas (ngân hàng, dịch vụ tài chính quốc tế của Pháp); Crédit Agricole (ngân hàng quốc tế); HSBC France SA là công ty con của HSBC (Tài chính và bảo hiểm); Groupe BPCE, hay Crédit Foncier de France (tài chính ngân hàng),…đó là vài liệt kê về một số ít công ty Pháp.

Trở lại hồ sơ bất ổn của Pháp thì có nhiều chuyện hài kịch là nguyên nhân nước Pháp chuyển hóa là tự diễn biến, tự suy thoái chuyển hóa từ chủ nghĩa tư bản tiến nhanh lên chủ nghĩa xã hội. Tức là bất ổn hiện nay của Pháp là quốc gia này đang có khuynh hướng xã hội chủ nghĩa có thể cản trở một số doanh nghiệp cạnh tranh, ví dụ như nước Pháp có tuần làm việc 35 giờ và tuổi nghỉ hưu 62 tuổi, thấp hơn so với nhiều nước phát triển khác dù rằng dân số của Pháp não hóa già đi và thiếu lao động, nhưng số đông những thanh niên Pháp ngày càng lười biếng lao động mà thích hưởng thụ và muốn trợ cấp an sinh xã hội cao hơn. Vì hiện nay tỷ lệ an sinh xã hội ở Pháp như nguồn thu nhập quan trọng cho chính phủ Pháp để trả tiền cho nhiều chương trình xã hội bao gồm phúc lợi, chăm sóc sức khỏe và nhiều lợi ích khác,… khi mà tỷ lệ nợ của chính phủ  Pháp so với GDP nó khá rủi ro là nợ nần có chủ quyền này phải trả của Pháp trên mức 97% so với GDP.  Chi tiêu của chính phủ tại Pháp thì luôn tăng lên theo cái bậc thang xây lên, mà thu ngân sách thì sút giảm theo cách tháo từng cái bậc thang rơi xuống đất, mà với tình trạng chủ nghĩa xã hội bùng phát ở Pháp nó đang giáng tai họa cho quốc gia này với thiểu số giới trẻ có tư duy xã hooii chủ nghĩa lười tư duy, lười biếng lao động mà tư tưởng luôn muốn các doanh nghiệp, hay những người lao động có của cải giàu có chia sẻ,...

Bất ổn trong nội tại của Pháp còn chưa lo được thì  Pháp đang là thành viên lớn thứ ba của Liên minh châu Âu, và  Pháp cũng đang chịu trách nhiệm tài trợ cho một phần lớn các khoản cứu trợ trong cuộc khủng hoảng nợ châu Âu khi một số quốc gia có khuynh hướng XHCN từ Đông Âu cộng sản hội nhập vào Châu Ấu họ vẫn chưa thay đổi được tư duy kinh tế kiểu XHCN thì nước Pháp cũng đang gánh rất nhiều chi phí cho những nước Đông Âu XHCN, đã thế Pháp còn đang bị gieo mầm xã hội chủ nghĩa nhân rộng trong chính đất nước họ thì bất ổn là dễ xẩy ra.

Nghĩa là hiện nay như tôi hay nói một số người Pháp có tư duy lười biếng ít lao động, nhưng muốn đòi chia quyền lợi trợ cấp, lương bổng công bằng xã hội. Nó cũng dễ thấy là tỷ lệ thất nghiệp ở Pháp rất cao dù có hạ nhưng nó đang ở mức 9,2%. Thậm chí cái tỷ lệ thất nghiệp dài hạn là lười biếng xin việc làm hoặc không chịu làm việc theo quy định ở mức 3,5%. Nghĩa là có tới 3,5% số người lao động ở Pháp không chịu đi làm từ 12 tháng trở lên. Tệ hại hơn là tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên ở Pháp cao nhất Âu châu là tỷ lệ này chiếm tới gần 22% là cao gấp 3 lần ở Đức, gấp 2 lần ở Anh quốc,…

Chuyện giá xăng ở Pháp nó cao thì nó cũng đã cao rồi chứ không phải bây giờ mới nói. Mặc dầu Pháp có nhiều công ty dầu khí tầm vóc quốc tế, nhưng hãy nhớ rằng các công ty dầu khí của Pháp họ đa số đầu tư khai thác ở nước ngoài chứ ở Pháp thì làm gì có còn tài nguyên mà hút dầu, vì những nước Âu châu rất nghèo nàn về tài nguyên, và đa số là nhập khẩu khí đốt, dầu lửa từ thị trường Nga là chiếm tới 70% mà khách hàng EU mua dầu lửa và khí đốt của Nga, có lúc chiếm tới 90%, EU cũng nhập khẩu dầu khí và khí đốt của Mỹ, Saudi Arabia, Venezuela,…

Pháp bán xăng lẻ cho bình quân của họ 1,73 $/lít xăng, và họ từng bán xăng tới 2,09 $ / lít vào tháng 3 năm 2013 thì cũng bình thường. Mức bán xăng này so với Phần Lan, Đức, Bồ Đào Nha, Thụy Sĩ… thì cũng gần ngang nhau. Thậm chí là Đan Mạch, Hy Lạp, Ý, Netherlands, Na Uy,… họ còn bán xăng đắt hơn Pháp,…

Lý giải cũng dễ hiểu là các quốc gia Âu châu, mà nhất là Bắc Âu họ không khuyến khích dùng xăng dầu chạy xe vì ô nhiễm môi trường, và khuyến khích dùng điện, năng lượng sạch, và điện năng ở một số nước đó sản xuất dư thừa và tài trợ miễn phí cho nhiều hộ gia đình,… thì giá xăng của họ đắt cũng không ai thắc mắc,….

Tôi thì mỉa mai dân Pháp khi họ trước đây biểu tình đốt hình nộm ông Trump khi ông tổng thống Mỹ tuyên bố rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, và ông Tổng thống Pháp Emmanuel Macron cũng chỉ trích nước Mỹ vô trách nhiệm với cộng đồng thế giới và cáo buộc Mỹ nước dẫn đầu gây ra chứ họ không nói tới hai nước khác là TQ và Ấn Độ mới là thủ phạm gây “hiệu ứng nhà kính” rồi nhiều thứ biến đổi khí hậu linh tinh khác là họ đổ lỗi hết cho Mỹ thì tôi thấy làm lạ lẫm.

Nghĩa là dân Pháp thì thích sạch xanh, và muốn quá nhiều thứ, họ đòi cắt giảm lượng CO2 và khí thải khác từ việc đốt nhiên liệu hóa thạch, nhằm kiềm chế hiện tượng ấm lên toàn cầu thì ta lại đụng tới chuyện khá chuyên môn là trong phân tích các công ty năng lượng dầu khí cho đến điện năng thì hãy nhớ rằng thế giới đang lưu hành tài sản máy móc về đốt nhiên liệu hóa thạch như khí đốt, xăng dầu,… chiếm gấp cả mấy chục lần tổng sản lượng GDP nền kinh tế thế giới năm 2017 là 80,7 ngàn tỷ USD, nghĩa là sản xuất công nghiệp và dùng máy móc, điện năng từ tàu bè, xe cộ, máy bay, và nhiều nhà máy khác đang phải dùng nhiên liệu hóa thạch có giá trị tới mấy tẳm ngàn tỷ USD thì một mình nước Pháp đi tiên phong thì quả là chuyện lạ là nước Pháp đang tự mình hy sinh quá nhiều khi mà các thủ phạm gây ra biến đổi khí hậu ô nhiễm môi trường thì chính là TQ, Ấn Độ và các nước Châu Á, Đông Nam Á,…

Kết luận của tôi đầy bi hài là dân Pháp biểu tình tập trung ở Khải Hoàn Môn thì người ta đổ lỗi cho phe "áo vàng"  chứ thực ra chính quyền Pháp cũng chẳng biết luôn đảng phái phe nào cầm đầu để đàm phán thì nó cho thấy cái sự bất ổn của kinh tế Pháp đang âm ỉ tích lũy từ lâu rồi. Dân Pháp thì muốn nhiều trợ cấp, muốn xanh và sạch thì phải chấp nhận đánh thuế xăng dầu và thuế môi trường đồng thời dồn tiền đầu tư lớn vào năng lượng sạch thì phải chấp nhận hy sinh là tăng thuế xăng dầu, tăng thuế môi trường lên, hoặc muốn có trợ cấp thất nghiệp, trợ cấp an sinh xã hội thì phải kiếm nguồn thu thuế cao hơn nữa cũng như người lao động phải chấp nhận tăng giờ làm,….Ngay cả dân Mỹ mà giá xăng dầu tăng cao hơn 1 $ cho 1 lít xăng thì dân Mỹ họ cũng nổi loạn biểu tình lật đổ ông Trump chứ không riêng gì ông President - Emmanuel Macron của Pháp quốc.

Thực tế nước Pháp đang trả giá đắt của họ là quốc gia này tiên phong phản đối đàm phán Thương mại và Đầu tư Quan hệ đối tác xuyên Đại Tây Dương (TTIP) giữa Mỹ với Liên minh châu Âu - EU, quy tụ 28 thành viên, gồm: Áo, Bỉ, Bulgaria, Croatia, Cyprus, Cộng hòa Séc, Đan Mạch, Estonia, Phần Lan, Pháp, Đức, Hy Lạp, Hungary, Ireland, Ý, Latvia, Lithuania, Luxembourg, Malta, Hà Lan, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Romania, Slovakia, Slovenia, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Vương quốc Anh,... thì vừa rồi nước Pháp là cái gai trong khối khi từ chối đàm phán vì lo sợ hàng hóa Mỹ tràn nhập quốc gia này, khiến cái TTIP to lớn nhất thế giới chiếm đến 58% sản lượng GDP kinh tế toàn cầu. Đã thế Pháp đang có xu hướng tách rời Mỹ kể cả cổ súy cho việc Pháp, Đức rút khỏi NATO, và thành lập quân đội chung của Âu châu thì hậu quả là hiện nay quan hệ ngoại thương giữa Pháp-Mỹ giảm hẳn, có nghĩa là hiện nay xuất khẩu của Pháp vào thị trường Mỹ giảm tồi tệ tới 12%. Trong khi nước Đức thì xuất khẩu vào Mỹ chiếm tới 9,2% là cao hơn cả bán buôn giữa Pháp-Đức,…có nghĩa là người Pháp đang tự làm khó mình. Nói chung khủng hoảng ở Pháp đang diễn ra nó cũng không quá nghiêm trọng, và nó cũng sẽ ổn định lại thôi, vì thực tế Pháp có nền kinh tế khá mạnh mẽ chứ không yếu. Tuy nhiên nó là lời cảnh báo cho dân Pháp tỉnh mộng là đừng có ảo giác lên thiên đàng XHCN là tiến nhanh, tiến mạnh, bay cho cao lên thiên đường thì có ngày rơi xuống địa ngục.

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018


Trở lại hồ sơ sắt thép, và công ty Xây dựng FLC Faros


Về hồ sơ chứng khoán các tập đoàn thép VN sụt giá trong các tháng qua thì mức giá đó giảm còn nhẹ, vì hiện nay tính bình quân hầu hết giá cổ phiếu các tập đoàn thép quốc tế to lớn hàng đầu thế giới cho đến hạng cò con thì đều giảm giá rơi vào thị trường con Gấu tính ở bất kỳ đỉnh cao ở kỳ hạn đầu năm 2018. Tức là các đỉnh cao gần nhất ta không tính về giá cả của nó theo phân tích chứng khoán mà ta tính giá cả dễ hiểu bình dân nhất không tuân theo quy tắc phân tích chứng khoán chặt chẽ, nghĩa là ta không đi theo phân tích phức tạp chuyên nghiệp.

Đối với mấy công ty thép hạng cò con của VN không được thị trường liệt kê vì nó sản xuất và bán thép khá mờ ảo như việc quốc tế họ không liệt kê phân tích chính xác sản lượng thép VN là bao nhiêu, vì các doanh nghiệp thép VN thì ai cũng rõ là người ta đã cáo buộc bán thép nhập khẩu từ TQ để chế biến lại kiếm lời, nó không do năng lực tự mình sản xuất ra như việc tái chế thép, đầu tư vào các mỏ quặng sắt thép, tự chủ trong công nghệ chế biến thép do mình làm ra nên không thể liệt kê sản lượng thép do các công ty thép VN sản xuất ra bao nhiêu triệu tấn,…

Hãy nói về ngành công nghiệp thép thế giới thì ngay cả công ty sản xuất thép đa quốc gia ArcelorMittal có trụ sở Luxembourg mà năm 2017 họ sản xuất ra 97,03 triệu tấn thép thô thì giá cổ phiếu tính cho thị trường chủ lực của họ ở Euronext Amsterdam thì từ đầu năm 2018 cho tới nay giá chứng khoán của nó sụt mạnh tới -23,22%.  Đại công ty thép nhà nước TQ China Baowu Group là công ty sản xuất thép to lớn đứng hạng 2 của thế giới thì nó cũng sản xuất ra gần 64,40 triệu tấn thép thô năm 2017 thì giá chứng khoán của nó thông qua công ty con tay chân họ hàng đại diện vốn là Baosteel, hay Baoshan Iron and Steel Co., Ltd. niêm yết ở thị trường Thượng Hải tính cho cổ phiếu hạng A thì cùng giai đoạn với các công ty kể trên và nó đã giảm đi gần như -20% giá trị.

Tập đoàn thép lớn hạng 3 của thế giới là Nippon Steel & Sumitomo Metal Corp. của Nhật thì nó đã sản xuất ra gần 48 triệu tấn thép thô năm 2017 thì chứng khoán của công ty này tính từ đầu năm 2018 đang giảm giá trị tới -28% ở Tokyo trên chỉ số Nikkei 225 tính bằng đồng yên hay JPY.

Tập đoàn thép khổng lồ của TQ là HBIS Group cũng là nhà sản xuất thép thô lớn thứ 4 trên thế giới xếp hạng năm 2017 khi nó sản xuất ra gần 46 triệu tấn thép thô thì chứng khoán của nó đại diện thông qua Công ty TNHH Hesteel ở thị trường Thẩm Quyến thì giá cổ phiếu của nó cùng giai đoạn với các công ty kể trên đang giảm giá tới gần -23%.

Danh hiệu tập đoàn thép lớn thứ 5 trên thế giới của Hàn Quốc là POSCO đang mất giá -23%. Đó là những danh hiệu các công ty thép bất khả xâm phạm mà còn sụt giá chứng khoán thì nói chi mấy cái công ty thép VN hạng cò con của con buôn Hòa Phát tính năm qua thì giá chứng khoán của nó vẫn tăng được gần +18% và nó chỉ sụt giá 1-3 tháng cỡ -12% thôi thì ông CEO chủ tịch thép Hòa Phát này mất ngôi tỷ phú USD, trong khi thực giá chứng khoán của Thép Hòa Phát này kể từ ngày IPO lên sàn thì nó vẫn tăng được gần +361% giá trị. Còn Tập đoàn thép Hoa Sen thì miễn bàn, có lẽ cách tốt nhất cho nó phá sản và các ngân hàng ở VN nên ngừng cho vay mà lo thu hồi nợ chứ cái tập đoàn thép này thì có năng lực gì mà sản xuất thép.

Ở TQ các danh hiệu thép Chongqing Iron & Steel Co. Ltd. (Trùng Khánh) niêm yết ở Hồng Kông cùng giai đoạn là tính từ đầu năm 2018 cho tới nay đang mất giá -41%; Xining Special Steel Co. Ltd ( Thanh Hải, Trung Quốc) cổ phiếu hạng A trên thị trường Thượng Hải mất giá tới -31% và nói chung hầu hết các công ty thép đều rất tồi tệ khi cổ phiếu chứng khoán của nó sụt giá mà tại TQ thì lại đang sản xuất thép dư thừa kỷ lục nhất thế giới là hiện nay TQ đang sản xuất thép nhiều nhất trong lịch sử ngành thép của họ thay vì họ hứa hẹn cắt giảm sản lượng. Nghĩa là dự báo TQ năm 2018 có thể đang sản xuất ra tới 900 triệu tấn thép thô là cao hơn mức sản lượng thép năm 2017 của TQ ở khoảng 831,7 triệu tấn thép mà thị trường thép thế giới họ thống kê.

Đối với các nhà sản xuất thép của Mỹ như United States Steel Corp.thì chứng khoán của nó đang rất bi kịch là tính từ đầu năm 2018 cho tới nay đã giảm đi gần -33%; Steel Dynamics Inc. mất giá gần -18%; AK Steel Holding Corp. sụt giảm -43%;…

Nghĩa là dự báo các quốc gia sẽ tìm cách gia tăng bảo hộ ngành thép là đánh thuế nặng vào các nhà sản xuất thép nước ngoài và đồng thời luồn lách tuồn thép bán tháo ra bên ngoài ở những thị trường thuế thép thấp hay được ưu đãi thuế để xuất khẩu lậu qua nhãn mác khác,….

Sau cùng tôi trả lời bạn đọc về chứng khoán cái mã ROS của công ty Xây dựng FLC Faros họ nhà Trịnh Văn Quyết, đó là chứng khoán của công ty xương sống của FLC đưa Trịnh Văn Quyết lên hàng tỷ phú giấy này nó đang phá kỷ lục thế giới là trong phân tích chứng khoán hay đầu tư cổ phiếu thì trên thị trường chứng khoán thế giới chưa từng chứng kiến một công ty nào có nhiều phiên giảm giá liên tục kỷ lục như vậy. Đó là mã ROS có 21 phiên giảm giá và đứng ở 0% trong những phiên giao dịch liên tiếp gần đây với trò giảm giá lắt nhắt, và tính cho kỳ hạn giá đỉnh cao ở tuần đầu tiên của tháng 11/2017 đóng cửa ở mức 179.500 VND thì nay chỉ còn 35.400 VND thì ta tự hỏi làm sao mà công ty này còn có thể tồn tại được. Vì như tôi hay nói một công ty có mức giá ở đỉnh cao mà sụt mạnh về mức -20% thôi mà kéo dài hết 1 quý là rất hao tồn về tài chính tiền bạc, vì khi giá chứng khoán tăng, người ta vay tiền đòn bẩy để đầu tư và lấy tiền hút vào kế hoạch đầu tư nào đó, khi nó giảm quá mạnh thì sự rủi ro hao tổn nhân đôi là tiền lãi vay, tiền ký quỹ rồi nhiều chi phí khác thì công ty đó khó tồn tại được.

Tức FLC này còn đang đi vay nơ đầu tư vào Hãng hàng không Bamboo Airways,  là Hãng hàng không Tre Việt,…mà nó đã chưa thể bay, dù được giấy phép bay, nhưng những tháng qua thì công ty FLC này hàng ngày hàng tháng phải trang trải tài chính rất lớn như tiền lãi vay, tiền trả lương thuê phi công, kỹ sư, thuê tiếp viên, rồi thuê kế toán viên,…tức là cực kỳ rủi ro về đòn bẩy nợ nần này.

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018


Đầu tuần tôi nói về chuyện phiếm về ông Bộ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Mạnh Hùng


Tôi thì hay giật mình là có vẻ những ai vào đảng lãnh chức vụ cao đều có những câu nói phát ngôn gây trò cười cho quốc tế.  Ví dụ phát ngôn của ông Bộ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Mạnh Hùng rằng "Các bạn trẻ có thể thay đổi số phận dân tộc, đưa Việt Nam trở thành cường quốc về an ninh mạng". Nghĩa là tôi trích dẫn một đoạn ở bài báo VietNamNet, mục Cách mạng công nghiệp 4.0: “Bộ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Mạnh Hùng cho rằng, cường quốc an ninh mạng cũng giống như cường quốc quân sự trong thế giới thực. Việt Nam phải là cường quốc về an ninh mạng thì không ai đánh mình, vì thế có hoà bình và con cháu chúng ta sẽ không phải chết trên sa trường.”. Nguồn dẫn: http://vietnamnet.vn/vn/cach-mang-cong-nghiep-4-0/cac-ban-tre-co-the-thay-doi-so-phan-dan-toc-dua-viet-nam-tro-thanh-cuong-quoc-ve-an-ninh-mang-492235.html

Tôi thì giật mình là trong đánh giá Chỉ số an ninh mạng (Cyber security Index) của năm 2017 của Liên hiệp Viễn thông quốc tế,  International Telecommunication Union) là một tổ chức chuyên môn về công nghệ thông tin của Liên Hiệp Quốc thì VN bị xếp hạng thứ 101 là cực kỳ yếu kém và kém hơn cả Myanmar, Cambodia, Lào,….nghĩa là kém nhất so với các nước Đông Nam Á và xếp hạng tồi tệ nhất thế giới vì VN chỉ đứng đồng hạng với Afghanistan cũng là thứ hạng 101 thì chẳng lẽ VN là quốc gia đang có lực lượng quân đội yếu kém nhất thế giới hay sao vậy?

Và cũng cái chỉ số xếp hạng Chỉ số an ninh mạng năm 2017 thì Singapore đứng hạng 1 thế giới, Mỹ đứng hạng 2, trong khi cường quốc về quân sự như Nga, TQ, và những quốc gia có năng lực sở hữu tên lửa liên lục địa, tên lửa xuyên lục địa (ICBM ) và cường quốc hạt nhân như Nga, TQ, Ấn Độ, Anh, Pháp, Pakistan, Israel, hay những nước có tiềm lực quân sự phi vũ khí hạt nhân như Nhật thì họ xếp hạng về Cyber security Index khá tệ thì chẳng lẽ họ là những quốc gia có tiềm lực quân sự kém cỏi hay sao nhỉ?

Đúng là phát biểu mang đậm tính chủ nghĩa cá nhân, tức là ở VN có chuyện lạ là tư duy cá nhân của lãnh đạo họ hay áp đặt nó cho những người khác phải tuân theo. Ví dụ trước đây là ông Trương Minh Tuấn, lãnh đạo Bộ 4T này thì hay có tư duy áp đặt truyền thông về Chủ nghĩa Triết học Marx-Lenin, vì ông này được đào tạo từ đó ra, vì có bằng tiến sĩ Chính trị học và bằng Cao cấp lí luận chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam. Rồi nay đến ông Hùng này lãnh đạo Bộ TT&TT này thì hay nói về 4.0,hay Fourth Industrial Revolution, như thuật ngữ qua Internet of Things (IoT), Internet of People (IoP),  Artificial Intelligence-AI, gọi là Trí tuệ nhân tạo,…

Hãy nói về Singapore được xếp hạng 1 về Cyber security Index và Malaysia hạng 3,…thì hai quốc gia này có năng lực rất kém cỏi về quốc phòng là không có giá trị gì về tự chủ an ninh quốc phòng cả. Singapore là quốc gia trung lập, chủ quyền được xác định rõ ràng nhất thế giới nên họ cũng không có kẻ thù, an ninh quốc phòng chủ yếu dựa vào các cường quốc, họ không có khả năng chiến đấu hay chế tạo vũ khí liên quan đến vẫn đề lĩnh vực hạt nhân, vật lý cơ học ứng dụng, hay năng lực về cơ khí chế tạo máy móc, cho nên dù Singapore có là số 1 về Cyber security Index cũng vậy thôi. Còn nói về Malaysia thì quốc gia này có năng lực quân sự rất kém là kém xa VN về quân sự.

Những ông vua có năng lực xếp hạng quân đội thiện chiến tinh nhuệ và khả năng chiến đấu mạnh nhất cũng như đang sở hữu những tên lửa  ICBM Jericho III có tầm bắn mới nhất hơn 11.000 km mang theo bom hạt nhân cực kỳ chính xác, do công ty quốc phòng Israel Aerospace Industries của Israel sản xuất chế tạo. Nghĩa là mặc dầu Israel mới là cường quốc về khoa học công nghệ như họ có rất nhiều công ty công nghệ niêm yết  chứng khoán trên sàn kỹ nghệ cao NASDAQ của Mỹ nhưng không vì thế mà công nghệ thông tin hay an ninh mạng là công cụ quốc phòng chiến tranh mà chủ yếu Israel có những công ty nổi tiếng về quốc phòng, có nghĩa là người Do Thái hay Israel họ rất giỏi về vật lý để tạo ra vũ khí, mà ngay cả nhà bác học Albert Einstein về vật lý thì cũng gốc gác từ dân Do Thái mà ra, và giải thưởng Nobel về Vật lý liên quan đến người Do Thái kể từ khi giải thưởng này ra đời thì những người đoạt giải thưởng này thì có cái gen di truyền Do Thái tới 55 người lãnh giải.

Israel họ có khả năng quốc phòng là họ có khá nhiều công ty quốc phòng chuyên chế tạo sản xuất vũ khí và cung cấp linh kiện vũ khí cho hầu hết các hãng sản xuất vũ khí của thế giới. Đó là các cồng ty như Rafael Advanced Defense Systems Ltd., Israel Aerospace Industries (IAI)-nhà chế tạo ra tên lửa Arrow, FMS Enterprises Migun Ltd. (Hàng không vũ trụ và quốc phòng rất nổi tiếng của Israel),…

Tôi thì hay mỉa mai về xếp hạng này thì có India (hạng 23), TQ (hạng 32), thậm chí là cường quốc về quân sự mà hiếm có quốc gia nào dám xâm chiếm họ đó là Pakistan hạng 67, Israel hạng 20, Nga hạng 10 thì cũng kém Singapore, Malaysia luôn về năng lực bảo vệ chủ quyền và quốc phòng mạnh mẽ. Thậm chí là Đài Loan cũng thế là cái nôi về công nghệ thì cũng thế,….

Đúng là phát biểu của quan chức VN khi vào đảng làm lãnh đạo là họ hay có những phát biểu khá là mơ mộng hão huyền như thể cả nước dùng sức mạnh vũ khí an ninh mạng, vũ khí công nghệ cho chiến tranh và bảo vệ chủ quyền....

Trở lại hồ sơ Tập đoàn Điện lực Việt Nam - EVN


Về hồ sơ Tập đoàn Điện lực Việt Nam - EVN dọa nạt là năm 2019, quốc gia này sẽ thiếu than và sẽ cắt điện, và thậm chí còn khuyến cáo như đề xuất “cấm sản xuất, tiêu thụ bóng đèn tròn”, với lý cớ nó tiêu hao nhiều điện. Thậm chí nó EVN họ vẽ ra viễn cảnh cực kỳ bi đát là sau năm 2020 thì VN phải đối mặt nguy cơ thiếu điện tồi tệ nhất kể từ khi EVN kể từ năm 2010 nó có cái tên EVN.

Tức là cái hồ sơ này khá bi kịch là tôi mỉa mai rằng hiện nay EVN này còn tồi tệ hơn nữa là họ cần phải kiếm ra ít nhất tổng số tiền đầu tư cho ngành điện của họ từ nay cho tới năm 2035 thì VN cần đầu tư cho EVN là số tiền gấp 3 lần số tiền đầu tư 60 tỷ USD cho việc xây cất dự án đường sắt cao tốc vĩ cuồng của họ. Tức là VN cần ít nhất 180 tỷ USD để đầu tư hạ tầng điện của họ.

Hãy nói về đầu tư thì trong kinh nghiệm cả gần 2 thập kỷ qua mà tôi dạy học và phân tích kinh tế trong đầu tư thì tôi chưa từng thấy một tập đoàn điện lực nước ngoài nào mà có được ưu ái như EVN. Đó là EVN này gần như độc quyền và có quyền khai thác toàn bộ tài nguyên quốc gia với giá yểm trợ của nhà nước rất rẻ mạt, nhưng họ luôn kinh doanh và đầu tư yếu kém tồi tệ nhất thế giới dù được nhận ưu đãi gần như tuyệt đối của chính phủ.

EVN này đã được khuyến cáo từ thập kỷ trước của các nhà phân tích Morgan Stanley (NYSE: MS), các giáo sư đại học Harvard University (Mỹ) khuyến cáo rất lâu rồi về vai trò đầu tư dàn trải, ngoài lĩnh vực chuyên môn là điện năng thì EVN này còn được khuyến khích đầu tư vào ngân hàng, tài chính, chứng khoán, bất động sản, nhà hàng khách sạn, biệt thự nghỉ dưỡng, rồi viễn thông. Đó là ghê tởm và bại hoại, nhưng không hiểu ở VN người ta không có lời khuyến nghị khuyên can. Các chuyên gia kinh tế quốc doanh và kể cả cái Viện Nghiên cứu Phát triển IDS bị giải thể năm 2009 cũng không thấy tiếng nói.
Nghĩa là có chuyện hài khó tin nổi là VN đã thiếu điện và được dự báo từ lâu, nhưng lại vẫn mơ chuyện đi làm đường sắt cao tốc có tốc độ 350 km/h chạy điện. Tức là họ cần phải xây cất một mạng lưới điện khổng lồ chạy dọc Bắc Nam để cấp nguồn điện 25 kV 50Hz, hoặc 25 kV 60Hz cho các đầu máy xe lửa chạy được vận tốc 350 km/h thì kiếm đâu ra chi phí để có điện nuôi dưỡng cái dự án đường xe lửa cao tốc vĩ cuồng đó, hoặc ít nhất ngay bây giờ thì VN cần xây 4 cái nhà máy điện hạt nhân tương đương 2 cái nhà máy Leibstadt của Thụy Sĩ,….hoặc 1 cái nhà máy điện hạt nhân Cattenom của Pháp thì mới cầm cự được cho chứng bệnh nghiện tiêu thụ điện bởi cái nền kinh tế quái thai định hướng xã hội chủ nghĩa.

Tức là tôi nói trong sự nghi ngờ sự tiêu hao điện năng tài trợ của EVN hay nói trắng ra là của nhà nước VN ưu đãi cho các dự án đầu tư kém hiệu quả mà ngốn điện rất nhiều dự án than thép, dự án bauxite ở Tây Nguyên, mà hầu hết nó do cái Bộ Công thương, tức là tôi hay mỉa mai là Bộ con buôn, vì bộ này quản lý và điều hành nhưng công ty tập đoàn quốc doanh liên quan đến điện năng và an ninh năng lượng, như dầu khí PetroVietNam, điện lực như EVN, Vinacomin (Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam-TKV), thép,….).

Cái chuyện tiếu lâm hài hước khó tin là TKV, EVN là hai tập doàn kinh tế quốc doanh nhà nước, tức là chủ sở hữu của nó là “nhân dân” thì một kẻ thì bao thầu chiếm lĩnh hết tài nguyên quốc gia như TKV, và Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam này thì đang quản lý tất cả các dự án khai của ngành công nghiệp than, khoáng sản, điện, xây lắp, vật liệu xây dựng, rồi kinh doanh linh tinh khác như tài chính, du lịch, khách sạn, hàng hải,….và nó bao thầu luôn cho việc cung ứng than cho các nhà máy nhiệt điện của EVN, mà TKV này thì bị cáo buộc là bán than  rẻ cho TQ và bán than đắt cho EVN, đó là chuyện khá hài hước mà nó đang diễn ra ở VN, và người ta đang đổ lỗi cho nhau điện ở VN đang thiếu nghiêm trọng và có nguy cơ những nhà máy nhiệt điện dùng than sẽ hết than, hoặc phải tăng giá điện lên vì giá than khan hiếm và ngày càng đắt đỏ nhưng năm 2016 thì cái Bộ Công thương có đề xuất xây 2 nhà máy nhiệt điện ở Đồng Nai (có lẽ là dùng than), rồi cái Bộ Công thương này trong năm 2018 cũng đề xuất làm Dự án nhiệt điện Quỳnh Lập 1, Nhà máy nhiệt điện Quảng Trạch 2, rồi cũng trước đó cái Bộ Công Thương này cũng đề xây trung tâm nhiệt điện vốn đầu tư khoảng 5 tỷ USD tại tỉnh Long An, sát cạnh Cần Giờ của TP.HCM,… có lẽ nó cũng sử dụng than, vì dùng than là rẻ nhất chứ dùng khí hóa lỏng hay nhiên liệu thì bất khả thi vì ngay cả VN là quốc gia có nhiều trữ lượng mỏ than rất lớn mà còn kinh doanh thua lỗ thì làm nhiệt điện bằng thứ khác thì phá sản nhanh hơn. Tức là người ta không thể nhịn cười được là ở VN làm điện gọi là nhiệt điện thì nó không hẳn là xấu hay kém cỏi mà nó còn tốt vì chi phí sẵn có nguồn cung và các mỏ than lớn ở VN, nhưng vì quốc gia này quá lệ thuộc vào TQ từ công nghệ cho tới bán buôn than đá và các khoáng sản dùng cho than đá thì VN bị TQ họ cho ăn cái bánh vẽ như dùng thiết bị công nghệ lạc hậu phế thải của TQ về các nhà máy nhiệt điện dùng than, rồi VN khai thác than giá rẻ bán cho TQ sản phẩm thô cũng gia rẻ mạt và sau đó nhập phần sơ chế của TQ cũng về than thì giá đắt đỏ nhất thế giới mà người ta làm kế toán khấu trừ chi phí vận chuyển là nhập than của Nga, Úc xa xôi còn rẻ hơn TQ thay vì nhập TQ ngay sát nách không cần chi phí vận chuyển bao nhiêu thì VN mua than của TQ còn đắt hơn Nga.

Còn nói về EVN thì có lẽ ta không cần nói nó, vì nó rất quái thai, như việc EVN này có cái kết quả ngày nay là nó tích lũy của một tập đoàn con buôn. Như việc cả nhiều năm thì EVN này ngoài kinh doanh về điện thì nó hút vốn đầu tư kinh doanh vào  các nghiệp vụ đầu tư rất rủi ro như tìa chính ngân hàng, chứng khoán, rồi đầu tư dàn trải vào nhiều lĩnh vực như bất động sản, kinh doanh biệt thự , khách sạn, sân golf, rồi kinh doanh viễn thông,…nghĩa là nó chưa bị phá sản thì vẫn còn may mắn chứ cái tập đoàn điện lực EVN này nó bây giờ chỉ là cái vỏ trống rỗng và cùng với than khoáng sản TKV đang mắc nợ quá lớn có lẽ nó không thể trả được nợ mà phải ghi vào sổ nợ công quốc gia là bắt toàn dân phải trả qua thuế, lạm phát hoặc đề xuất tăng giá điện,….đó là chuyện ở VN.

Hãy nói một ít về chuyện bên ngoài là TQ. Vì sao quốc gia này suw dụng nhà máy nhiệt điện dùng than nhiều nhất thế giới, đó là TQ sau cả thế kỷ trước họ là quốc gia có trữ lượng than lớn nhất thế giới và cũng là quốc gia khai thác đầu tư nhiều than nhất thế giới, và nhiều thập kỷ nay thì TQ vẫn là quốc gia dẫn đầu về khai thác, sản xuất than lớn nhất thế giới là chiếm hơn phân nửa sản lượng than của thế giới, v ì có sẵn nguồn cung và đầu tư nhiều vào ngành than này thì TQ họ buộc phải đầu tư nhiều nhà máy nhiệt điện nhiều nhất thế giới vì chi phí rẻ dư thừa nguồn cung nên để tài trợ cho cái công xưởng chế ráp toàn cầu của họ trước đây thì TQ họ phải đầu tư vào ngành điện này để sản xuất và đảm bảo nguồn điện liên tục tối đa và điện năng rẻ để thu hút đầu tư kết hợp với điện rẻ khác là thủy điện để tài trợ cho nguồn năng lượng điện năng khổng lồ của họ thì quả nhiên TQ họ đầu tư rất nhiều vào những loại nghiệp vụ điện năng này để giảm chi phí. VN cũng vậy là cũng có nguồn cung than dồi dào nên cũng lao đầu vào điện năng kiều này. Nhưng cái quan trọng vẫn là công nghệ nhiệt điện mới cũ.

Thực tế Mỹ, Canada, và nhiều nước Âu châu họ vẫn còn dùng nhà máy nhiệt điện đốt than chứ không phải là không có mà họ còn có kinh nghiệm và là cái nôi đi trước công nghệ của TQ cả thế kỷ, do kỹ năng về cơ khí máy móc cũng như công nghệ tiên tiến của Mỹ, Canada, Anh,…nó chất lượng hơn nên ít ô nhiễm môi trường và hiệu năng khai thác tiết kiệm, nhưng họ cũng đã và đang loại dần các nhà máy điện chạy than, vì bây giờ loại điện năng dùng than này nó đã hết thời và tháo trào vì gây ô nhiễm cũng như nguồn cung than đá ngày càng cạn kiện, chi phí đắt đỏ hơn vì các chính phủ đánh thuế nặng vào khai thác than đá gây ô nhiễm,…hoặc cho ngừng và cấm vĩnh viễn khai thác các mỏ than,…ngay cả ở UK họ đang cho chấm dứt cái Nhà máy điện Eggborough chạy than, và loại bỏ nó vĩnh viễn. Bên Tàu họ cũng đang dần dần loại bỏ các nhà máy nhiệt điện chạy than, như gần đây Bắc Kinh đã cho đóng cửa vĩnh viễn 6 nhà máy nhiệt điện khá to lớn. Tức là ta tính kể từ năm 2013, Bắc Kinh đã đóng cửa 6 nhà máy nhiệt điện than đá và thay thế bằng các nhà máy sử dụng khí đốt tự nhiên, và phải cắt giảm cả chục  triệu tấn khí thải than đá hàng năm của họ để giảm ô nhiễm môi trường xuống.

Hiện nay  ngay cả Ấn Độ, một quốc gia đang rất thiếu điện năng thì họ cũng cho đóng cửa Nhà máy nhiệt điện Badarpur  chạy than nằm ở khu vực Badarpur ở NCT Delhi, nó bị đóng cửa vào tháng 10/2018 vì gây ra ô nhiễm môi trường quá nặng mà lợi ích kinh tế thì không thấy đâu mà số người mắc bệnh ung thư và nhiều thứ bệnh khác trang trải cho y tế quá nhiều và đánh sụt luôn lợi tức thu nhập của người dân sống quanh đó bằng 1/6 dân số VN, đó là hậu quả tai họa của nhà máy nhiệt điện chạy than gây ra mà ít ai biết.

Hãy nói vè bên ngoài về kinh nghiệm điện lực của Hàn Quốc và trong kinh tế học người ta còn đánh giá chỉ số rất chuyên môn là chỉ số đánh giá về điện năng. Vì điện nó liên quan đến vấn đề an ninh năng lượng của quốc gia mà còn liên quan đến nhiều thứ nhưu chi phối lạm phát, chi phối đến tỷ giá và sự sụt giá của đồng nội tệ, và nó còn là thước đo về chỉ số tham nhũng.

Đó là kinh nghiệm cho thất bất kể một quốc gia nào có những công ty điện lực quốc doanh yếu kém thì nó đều gắn liền với sự tham nhũng của quốc gia đó. Và các hãng đánh giá tín nhiệm trái phiếu hay tín dụng quốc tế như hãng Standard & Poor's, Fitch Ratings, Moody's là họ đánh giátinh nhiệm, tín dụng các công ty điện lực quốc doanh của quốc gia đó có những tờ trái phiếu chỉ đứng sau tờ trái phiếu chính phủ quốc giá đó nếu đi vay nợ hoặc đánh giá tín dụng quốc gia. Ví dụ EVN điện lực VN bị xếp hạng B+ (tức là giấy lộn ngang bằng cấp của Hy Lạp, hay Venezuela chuẩn bị vỡ nợ công giữa năm 2014 trước đây).

Nói chung ta hay lấy một ví dụ của Tổng công ty Điện lực Hàn Quốc, hay Korea Electric Power Corporation (KEPCO) thì đánh giá tín nhiệm của họ trung bình ở cấp A+, là chỉ thấp hơn 1 cấp của chính phủ Hàn Quốc ở mức AA. KEPCO của Hàn Quốc là công điện lực xuất sắc là nó được nhiều lần bình chọn là công ty không có tham nhũng và rất trong sạch. Thậm chí là cả 1 thập kỷ nó cũng được bình chọn là công ty điện lực ít có tham nhũng. Hãy nhớ rằng KEPCO là công ty điện lực quốc doanh do nhà nước Hàn Quốc sở hữu vì chính phủ Hàn Quốc đang nắm giữ gần 52% cổ phần, tức là khoảng 51,12% cổ phần, và những nhà đầu tư khác nắm giữ cổ phần Citibank,  ngân hàng trung ương Ả Rập Saudi thông qua đại diện là Cơ quan tiền tệ Ả Rập Saudi (SAMA). Tức là Citibank, và SAMA đang nắm giữ 8,35% cổ phần của KEPCO. Những tổ chức kiểm soát KEPCO mang tính chủ quyền quốc gia là Chính quyền trung ương Hàn Quốc, Korea Development Bank là Ngân hàng Phát triển Hàn Quốc, và quỹ Dịch vụ hưu trí quốc gia của Hàn Quốc (NPS). Tức là cổ phần viên nắm giữ KEPCO khá chặt chẽ nên nó không có chỗ đứng cho tham nhũng hay đầu tư bậy như đầu tư dàn trải. Nghĩa là KEPCO này chỉ được phép đầu tư và nghiên cứu lĩnh vực chuyên môn của họ về điện năng, vì nó chi phôi gần như toàn bộ sản lượng điện năng của Hàn Quốc.

KEPCO này có 6 bộ phân công ty như những công ty vệ tinh đều mang tầm vóc chiến lược đầu tư nghiên cứu về điện năng. Cụ thể là 1.Korea East-West Power; 2.Korea Hydro & Nuclear Power; 3.Korea South-East Power; 4.Korea Midland Power; 5.Korea Western Power; và 6.Korea Southern Power.

Đối chiếu qua điện lực VN là EVN thì nó được nuôi dưỡng và nuông chiều là như tôi hay nói đi dồn tiền đầu tư linh tinh vào các hoạt động đầy rủi ro như chứng khoán, tài chính ngân hàng, rồi bất động sản, bảo hiểm, thậm chí là viễn thông,….

Tôi thì giật mình mỉa mai là vì sao cái tập đoàn EVN này nó đi đầu tư linh tinh trái ngành, mà toàn là đầu tư vao những nghiệp vụ khá chuyên môn về tài chính ngân hàng, chứng khoán mà ngay cả tôi còn phải vất vả mà với kinh nghiệm cả những vài thập kỷ về chuyên môn tài chính, chứng khoán thì còn phải khá vất vả nặng nhọc mới có khả năng đầu tư kiếm lời huống chi là mấy cái đầu đảng viên EVN này mà ngay trong đầu cũng không hiểu nổi các khái niệm về nghiệp vụ tài chính mà họ lại liều mạng dồn tiền đầu tư vao nó cả thập kỷ mà không có nhà kinh tế hay lãnh đạo chính phủ VN ngăn cản nó mà còn khuyến khích nó thì tôi thấy họ rất liều mạng.

Vì thậm chí ngay cả rủi ro tỷ giá hối đoái đồng USD biến động như tăng hay giảm giá thì cái EVN này cũng không biết tính toán dự phòng luôn và kêu lỗ mấy ngàn tỷ VND vì nếu đi vay 1 tỷ USD mà tiền VND mất giá 1.500 VND so với USD thì kêu lỗ cả ngàn tỷ VND, và cứ thế nhân lên đi vay bao nhiêu tỷ $ mà kỳ hạn đáo hạn vay nợ thì lỗ lã gấp bội thì quả là hài hước là cứ 1 USD ăn được thêm mấy trăm đồng thì cũng thua lỗ trăm tỷ VND, và người ta đề xuất tăng giá điện bù lỗ thì đó là câu chuyện tôi chưa từng nghĩ là nó có thể xẩy ra, nhưng thực tế nó xẩy ra ở VN.

Chuyện ly kỳ nữa là EVN và cái Bộ Công thương VN này gần như bao thầu hết các nghiệp vụ tài nguyên, vì họ quản lý cả Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam-TKV thì như vậy họ lại không thu xếp được nguồn cung nguyên liệu về than thì quả là tôi rất sốc, vì ở VN hay nói đến chiến lược an ninh năng lượng mà đi tính toán so đo về giá cả của than, như EVN đổ lỗi cho TKV bán than đắt hơn nhập khẩu bên ngoài, có lẽ tôi chịu thua luôn.

Có lẽ tôi nói đến đây thôi thì nó cho thấy cái bộ mặt phơi bầy sự tồi tệ của EVN này đến mức độ rất khó mà nói tiếp được. Vì nó còn có chuyện hài đang diễn ra như tôi đã đề cập là VN tham vọng xe "phổ cập hóa xe hơi xe máy chạy điện", rồi tham vọng làm đường sắt cao tốc có tốc độ 350 km/h chạy điện thì kiếm đâu ra điện để mơ chuyện mơ ngủ chuyện cổ tích hái sao trên trời.


Lại nói tiếp về ngành công nghiệp ô tô VN và kinh nghiệm của ngành công nghiệp ô tô Thailand


Có một điều hài hước là VN mới là quốc gia có ngành công nghiệp ô tô khá sớm. Đó là thương hiệu xe hơi La Dalat, nó do hãng chế tạo xe của Pháp Citroën đầu tư, là thương hiệu xe hơi có tuổi đời đầy kinh nghiệm là nhiều tuổi hơn hàng trăm thương hiệu xe hơi của các nước như TQ, Ấn Độ, và các nước Châu Á. Nghĩa là nếu hãng xe La Dalat nó không bị chiến tranh tàn phá xung đột nội chiến Nam-Bắc thì có lẽ bây giờ VN đã có một hãng xe tách ra khỏi hiệu xe Citroën của Pháp và chắc chắn VN đã có những nhãn mác xe hơi, xe bus, xe tải,… đẳng cấp hàng đầu thế giới là không thua kém ai. Vì hiệu xe La Dalat vào thời điểm của những thập kỷ xa xôi của thế kỷ trước nó xứng danh mang nhãn mác “made in VN”, vì tỷ lệ nội địa hóa sản phẩm chiếm khá cao trong hồ sơ kinh tế của các ngành công nghiệp xe hơi thế giới.

Đúng là bi kịch, cũng vì chiến tranh mà ra. Có lẽ ở VN nếu người ta biết cách thương lượng hòa bình chia sẻ quyền lực là tránh gây đổ máu thì VN bây giờ có thể là cường quốc kinh tế rất có trọng lượng, và dân số có thể trên 140 triệu dân. Vì hãy nhớ rằng tôi nói về chính trị kinh tế bang giao quốc tế thì cái chiến tranh ở VN tàn khốc xưa kia nó là cuộc nội chiến anh em trong một nhà bắn giết nhau bởi ý thức hệ chi phối, là phía Bắc cầm súng chiến đấu cho lý tưởng và tư tưởng của chủ nghĩa cộng sản quốc tế. Tức là nói trắng ra ai cũng biết là phía Bắc, Việt Nam cầm súng chiến đấu cho Liên Xô, TQ, còn phía Nam của VN thì cầm súng chiến đấu theo ý thức hệ tư bản, nghĩa là cầm súng chiến đấu ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản bành trướng về phía Nam, mà ảnh hưởng chi phối của Mỹ và các đồng minh phương Tây.

Nói cho cùng, đây là cuộc chiến tranh vô nghĩa, vì có rất nhiều nước họ còn tồi tệ hơn VN về xung đột vào những năm chiến tranh thì họ vẫn không cầm súng đối mặt nhau mà đàm phán nhượng bộ và trao trả độc lập chủ quyền mà còn toàn vẹn lãnh thổ mà kinh tế của họ còn thừa hưởng thành quả vượt bậc do tiếp cận văn hóa giáo dục của những nước tư bản, thậm chí là Hồng Kông, Macau là thuộc địa của UK, Bồ Đào Nha được trao trả độc lập cho TQ thì hai quốc gia này trở lên giàu có bậc nhất thế giới mà còn là trung tâm tài chính và giải trí, hay kinh doanh dịch vụ trung gian của thế giới  mà còn cứu rỗi nâng đỡ cho nền kinh tế TQ rất nhiều, vì nếu như xưa kia TQ mà tung quân xung đột với UK, Bồ Đào Nha để giành lại Hồng Kông, Macau thì hai tiểu quốc này bây giờ trở thành cái nghĩa địa không có người ở. Đó là tôi nói ngoài lề một chút về lịch sử chiến tranh.

Còn trở lại chuyện những thương hiệu xe hơi VN thì quốc gia này trong quá khứ kể từ khi nhà nước cộng sản Bắc Việt cầm quyền thì họ cũng đã có những tham vọng trở thành cường quốc sản xuất xe hơi, xe ô tô, xe bus, và những ngành công nghiệp vận chuyển chứ không phải là đến bây giờ mới tung ra hiệu xe hơi Vinfast.

Thực tế trong phân tích chứng khoán các công ty công nghiệp xe hơi toàn cầu thì tôi chưa từng thấy bất cứ một hãng xe hơi nào của VN lên sàn chứng khoán cả. Nhưng phân tích cách ngành nghề công nghiệp về cơ khí chế tạo thì VN cũng có những công ty cơ khí về ô tô, nhưng nó chỉ là hạng giẻ rách tư duy thiếu não trạng của những ông bà lãnh đạo CSVN, có thể họ kém trí tuệ nhưng hay mơ chuyện hái sao trên trời, và tư duy ngành công nghiệp ô tô của họ mang tính đậm chất con buôn thời vụ. Cụ thể VN hiện nay và quá khứ cũng đã có những thương hiệu về xe ô tô như hãng xe Mekong Auto; Samco;  Thaco; Transinco;  VEAM; rồi chế tạo động cơ Vinacomin (than khoáng sản);  Vinamotor ; Vinaxuki ; VMC;  Động cơ Đô Thành;  Động cơ TMT;  rồi mới đây là Vinfast,…

Tuy nhiên tất cả những thứ thương hiệu này chỉ lả hạng con buôn và không có bất cứ nền móng nào cả, từ tài chính cho đến lĩnh vực cốt lõi gia công linh kiện, ngành nghề hóa chất như công nghệ sơn, ngành nghề cao su, thủy tinh, cho đến sắt thép, kim loại đúc khuân, rồi nhựa,…họ chẳng có bất cứ gốc rễ nào cả, nhưng mới đây cái hãng xe Vinfast chưa có bất cứ kinh nghiệm hay tuổi đời nào cũng đang hô hào chở thành ông trùm sản xuất xe hơi của Đông Nam Á là mơ ảo giác trở thành nhà sản xuất xe hơi lớn nhất Đông Nam Á, nghĩa là bỏ xa Thailand, Indonesia.  Tức là ngành công nghiệp xe ô tô của Thái xây dựng hơn nửa thế kỷ mà chính xác là từ năm 1960 rồi sẽ bị Vinfast cho ra rìa hai ba năm tới.

Tôi thì mỉa mai rằng làm sao mà Vinfast đòi đạp đầu ngành công nghiệp xe hơi Thái xuống hàng thứ yếu khi mà ngay chính Vinfast còn lệ thuộc vào một công ty vô danh cò con của Thái là công ty Công ty Aapico Hitech, chuyên về lĩnh vực dập và hàn các chi tiết thân vỏ xe ở Thái mà Vinfast phải liên doanh đặt hàng cho họ sản xuất chế tạo.

Chuyện thứ nữa để Vinfast đòi phế truất ngôi vương của Thái về ngành công nghiệp xe hơi thì Vinfast phải đầu tư kiếm ra ít nhất 2% các kim loại, đất hiếm của thế giới dùng cho ngành chế tạo xe hơi để giảm giá bán chiếc xe thì mới canhju tranh được ở thị trường nước ngoài. Trong khi Thái họ là ông vua về ngành nghề chế biến kim loại, đất hiếm sẵn có ở Thái chiếm tới 7% hay nhiều hơn nữa là trừ TQ ra. Hãy nhớ rằng các ổ cứng máy tính, hay các thiết bị cơ khí có vật liệu cao cấp chế tạo sản xuất ở Thái luôn có giá trị cao và giá cạnh tranh do người Thái đã có kỹ năng khai thác đất hiếm qua sự đầu tư yểm trợ của Nhật, Mỹ,…

Tôi lại nhấn mạnh thêm nữa cho những kẻ u mê ảo giác về hiệu xe Vinfast đứng đầu ngành công nghiệp xe hơi Đông Nam Á mà Thailand đang giữ ngôi vua thì hiệu xe Vinfast phải có năng lực xuất khẩu xe hơi như Thailand họ liên doanh với các hãng xe Nhật, Mỹ, Đức, Hàn Quốc và đang xuất khẩu sang các thị trường như nội địa tiêu thụ ở Thái thì còn có VN, các nước Đông Âu, rồi Thổ Nhĩ Kỳ,  Khu vực mậu dịch tự do ASEAN,…qua các thương hiệu BMW, Ford, Nissan, Toyota, Daihatsu, General Motors,  Honda, Isuzu,  Mazda, Mercedes-Benz, Mitsubishi , Nissan, Volvo,  Volkswagen,  Tata,…

Thậm chí là Thailand có nhãn hiệu xe hơi đại diện cho riêng quốc gia họ là Thai Rung Union Car Public Co., Ltd, hay viết tắt là Thai Rung thì họ cũng có khả năng xuất khẩu qua TQ, một số nước Châu Phi,  Ai Cập , Kenya,…và đang bán ra với cái tên thương hiệu  Nissan, Chevrolet, Isuzu , Toyota,….và nhãn mác khiêm tốn của họ là Thai Rung. Và thực tế người Thái có tới 9 thương hiệu xe ô tô, xe máy mà tôi ngần ngại liệt kê ra, nhưng nó chủ yếu gia công và bán với cái mác tên hiệu xe hơi quốc tế, hoặc chỉ bán tròng nước với tên hiệu nội địa.

Hãy biết rằng ngành công nghiệp ô tô Thailand họ đã đổ tiền đầu tư cao điểm trong hai thập kỷ qua tiêu tốn số tiền tới gần 40 tỷ USD để đầu tư vào mọi lĩnh vực gia công cơ khí, kim loại đúc khuân, hóa chất, khai thác chế biến kim loại cao cấp, khai thác chế biến đất hiếm, rồi đào tạo hệ thống giáo dục về kỹ năng cơ khí, cơ học ứng dụng,...rất bài bản để tự chủ gia công nâng cao tối đa linh kiện chế tạo và sản xuất ở Thailand mà các công ty xe hơi quốc tế họ đặt cơ sở và liên doanh với Thái. Thậm chí là Thailand họ cũng chẳng cần bán ra chiếc xe hơi nhãn mác của Thái mà họ chỉ cần bán ra những chiếc xe hơi thương hiệu quốc tế như của Mỹ, Đức, Nhật với linh kiện được gia công sản xuất chế tạo ở Thailand thôi là đã quá đủ để họ kếm lời và đóng góp cho GDP kinh tế có phẩm chất,...

Ôi thôi tôi hay mỉa mai rằng, cái hiệu xe Vinfast hay khoe là công xưởng có 1.200 robot tự động hóa thì mấy cái thứ đó nó rất tầm thường mà còn tầm phào là bất cứ công ty nào cũng có thể làm được cả, miễn rằng họ có tiền đầu tư hay không, thậm chí những công ty của ông tỷ phú người Thái Charoen Sirivadhanabhak mua gần 54% cổ phần của Sabeco thì ông ta vẫn có thể bỏ tiền ra mua 10.000 con robot làm ô tô cũng là chuyện dễ dàng và bình thường,....Thậm chí là tôi vẫn có thể bỏ tiền ra mua một lúc 2.000 robot và chuyển nghề làm xe là chuyện dễ như uống cốc nước lạnh thôi. Mà cái quan trọng là xây dựng thị trường, thương hiệu, nền móng ngành nghề phụ trợ gia công chế tạo linh kiện thì mới là tốn kém. 

Thậm chí là đầu tư vào khai thác để chế biến kim loại, đất hiếm thì cũng không dễ thở chút nào là siêu tốn kém tiền bạc và nhân lực, hay ngay cả vấn đề đầu tư làm thép luyện kim cao cấp để làm khung xe hơi cũng không dễ dàng chút nào. Đừng nói là bỏ tiền ra mua công nghệ nhá, ví cái hãng xe Vinfast vốn liếng có bao nhiêu tiền, đã thế còn đi vay nợ quốc tế và bị hãng lượng giá tín dụng Fitch Ratings hạ thấp các tờ giấy nợ và khoản vay rơi vào tiêu cực là nếu đi vay nữa sẽ rất khó ngân hàng nào dám cho vay hay bảo lãnh, hoặc nếu có vay được tiền đầu tư nữa thì phải trả lãi suất cao mới có thể vay được.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018


Quốc gia nào đang có nhiều thương hiệu xe ô tô nhiều nhất thế giới?


Có lẽ đây là chủ đề khá bi kịch và hài hướng mà tôi liệt kê trong phân tích cổ phiếu chứng khoán toàn cầu, và sẽ viết vài dòng liệt kê giấc mơ bá chủ ngành công nghiệp xe ô tô của TQ                mà TQ đã ấp ủ mơ tưởng hoang dại cả nửa thế kỷ nay về bản sao thủ phủ ngành công nghiệp  ô-tô của thế giới là Detroit ở tiểu bang Michigan là nơi trụ sở toàn cầu của General Motors, một tập đoàn công nghiệp xe hơi của Mỹ đã từng thống trị ngành công nghiệp xe hơi thế giới cả 1 thế kỷ trước vì nó đã hình thành ngành công nghiệp xe hơi từ 1899, và cũng gắn liền tên tuổi của cái tên “Cơ khí ô tô Henry Ford”, nơi đây cũng là tụ tập hầu hết các hãng xe ô tô lừng danh nhất thế giới tề tựu ở đây những năm rực rỡ của thế kỷ trước để người ta nghiên cứu phát triển xe ô tô, và nó suy tàn  khi nó suy thoái trong những năm khủng hoảng tài chính ở Mỹ và thế giới năm 2008-2009.

Đối với TQ, mặc dầu tham vọng làm bá chủ ngành công nghiệp xe hơi của họ đã có từ rất lâu như tôi đã nói thì nó đã thất bại thì thực tế tham vọng đó của TQ không có gì sais au nhiều thập kỷ TQ đã tích trữ các kim loại, đất hiếm, và thép cũng như đầu tư vào ngành nghề vật liệu cho chế tạo ngành công nghiệp này không thiếu mà còn dư thừa thì quả nhiên TQ sẽ có lợi thế áp đảo trước các cường quốc sản xuất xe hơi Mỹ, Đức, Nhật nhờ nguyên liệu và vật cho ngành chế tạo ô tô rẻ và dồi dào dư thừa.

Tuy nhiên cái sự thất bại của TQ dễ thấy ra là họ có quá nhiều thứ tham vọng đầu tư dàn trải, vì vừa mơ làm bá chủ ngành công nghiệp xe hơi vừa mơ làm bá chủ ngành công nghiệp vân chuyển đường sắt cao tốc, mà nhất là tham vọng lớn nhất nữa là mơ làm bá chủ ngành cồng nghệ thông tin 4.0 qua thuật ngữ Internet of Things (IoT), Artificial intelligence (AI), Internet of People (IoP), Điện toán đám mây (máy tính và dữ liệu theo yêu cầu), và nhiều giấc mơ vĩ cuồng khác.

Khốn nỗi giấc mơ thì chỉ có một và người ta không thể mơ một lúc nhiều giấc mơ khác theo ý muốn được, vì trong đầu tư thì dồn tiền và nhân lực trí tuệ vào cái này thì sẽ mất dồn tiền vào nhân lực trí tuệ vào cái khác. Nghĩa là dân Tàu có giai đoạn cả thập kỷ họ đổ xô dồn tiền và đào tạo giáo dục vào công nghệ tin học công nghệ mà gia đình thì chỉ có mỗi người con thì không thể dồn sang lĩnh vực cơ khí chế tạo máy móc ô tô được, kể cả những ngành nghề chế tạo khác và hậu quả sự thất bại của ngành công nghiệp ô tô của TQ cũng không có gì lạ cả, mà thực tế từ xa xưa cho tới nay thì TQ họ rất kém cỏi về linh vực công nghiệp cơ khí chế tạo.

Nói chung lĩnh vực này thì ddeere dành cho chuyên gia về cơ khí máy móc họ phân tích, còn nói về thương hiệu xe hơi TQ có lẽ chỉ một mình TQ thôi thì họ có nhiều thương hiệu xe hơi bằng tất cả các thương hiệu xe hơi của Mỹ, Đức, Nhật cộng lại, và nhiều hơn nữa. Nhưng chuyện bi kịch là xe hơi của TQ lại không thể bán được ra nước ngoài dưới cái tên nhãn mác thương hiệu của nó.

Cụ thể tôi liệt kê vài thương hiệu xe hơi ô tô TQ đủ loại, kể cả liên doanh và tung nhiều trăm tỷ USD mua lại thương hiệu nước ngoài hay góp cổ phần với thương hiệu nước ngoài để học tắt đi nhanh. Đó là TQ đang có hiệu xe Brilliance Auto (HuaChen Group Auto Holding Co., Ltd.), có trụ sở chính Shenyang, Liêu Ninh. Hang xe này xưa kia liên doanh và hợp tác vài hãng xe Nhật để cung ứng linh kiện khi quan hệ kinh tế Nhật-Trung còn nồng ấm, công ty này và công ty tay chân vệ tinh của nó khá mạnh là niêm yết chứng khoán ở Frankfurt và Hồng Kông và tập đoàn Brilliance Auto này còn nắm giữ gần phân nửa cổ phần của tập đoàn Brilliance China Automotive Holdings Limited., rồi đầu tư vào cổ phần BMW, như BMW Brilliance, là công ty sản xuất ô tô có trụ sở tại Shenyang, ở TQ  và liên doanh giữa BMWvà Brilliance Auto. Mà khốn nỗi hiện nay cổ phiếu của Brilliance China Automotive Holdings Limited.,chuyên về trong lĩnh vực sản xuất và bán ô tô, sản xuất và bán các bộ phận và linh kiện ô tô và sản xuất và bán xe BMW chủ yếu ở TQ thì cổ phiếu của nó niêm yết bằng đồng USD ở thị trường Mỹ đã sụt giá tới -67% trong gần 1 năm qua, và ở thị trường Hồng Kông thì cũng sụt giá khủng khiếp bằng đó phần trăm, tức là xem như hết còn hy vọng làm xe.

Danh sách những thương hiệu xe ô tô khác của TQ. Cụ thể BYD Auto, Denza (liên doanh với Daimler AG), Changan Automobile (công ty ô tô nhà nước có tuổi đời hơn 1,5 thế kỷ), công ty này liên doanh hợp tác với Ford, Mazda, Suzuki, để gắn cái mác như  Changan Ford, Changan Mazda, Changan Suzuki, rồi liên doanh dây mơ rễ má với các mác thương hiệu nội địa của TQ như Jiangling Motors, thương hiệu Landwind,…

TQ còn có nhãn hiệu xe ô tô Chery ( tỉnh An Huy), có lẽ nó xếp trong danh sách nhà sản xuất xe hơi đứng hạng 10-11 ở TQ. và nó góp vốn liên doanh với các công ty bán với nhãn mác Qoros của Auto Co., Ltd. cũng của TQ và hợp tác với Jaguar Land Rover bán ra hiệu xe xe Jaguar và Land Rover tại Trung Quốc để gắn cái mác tên công ty con Chery Jaguar Land Rover,…

Nhãn hiệu ô tô khác nữa là Dongfeng Motor Corporation, đây là công ty quốc doanh nhà nước Bắc Kinh sở hữu, nó liên doanh với các hãng xe Nhật, Hàn Quốc,  Pháp để bán ra những thương hiệu xe hơi gắn cái nhãn mác  Dongfeng Yueda Kia, Dongfeng Honda,  Dongfeng Peugeot-Citroën và Dongfeng Renault,… trong đó Kia (Hàn Quốc), Honda (Nhật), Peugeot, Renault (Pháp),…

Ôi thôi, nếu tôi có liệt kê những thương hiệu xe hơi TQ thì có kiểm kê hết ngay cũng không hết, như sẽ cố nói tiếp vài thương hiệu khác như hiệu xe Geely, và nó cũng liên doanh bán ra nhãn mác Volvo và xe thương mại (tất nhiên không phải do TQ sản xuất bán ra toàn cầu hiệu xe Volvo của Thụy Điển, nó chỉ giới hạn bán ở phân khúc cấp thấp, ít xuất khẩu),… Loncin Holdings (ô tô, xe máy, sản xuất gia công động cơ), Nanjing Automobile (sáp nhập với SAIC), SAIC Motor, SAIC-GM (ô tô),….

Các thương hiệu xe hơi công khai niêm yết chứng khoán như Shenyang Jinbei Automotive Co., Ltd, có trụ sở tại Thẩm Dương, Trung Quốc  (niêm yết ở thị trường chứng khoán Thượng Hải, cổ phiếu hạng A). Tức là hiện nay cổ phiếu công ty này tuột dốc không phanh trong năm 2018 mát mất giá  tới gần -41%.
Anhui Ankai Automobile Co. Ltd. có trụ sở tại Hợp Phì, Trung Quốc (cổ phiếu hạng A ở thị trường Thượng Hải, nếu tính gần năm nay thì nó mất giá tới -53%.

TQ họ còn xây dựng đế chế xe ô tô chuyên về xe bus như hiệu xe Zhengzhou Yutong Bus Co. Ltd., hiện nay cổ phiếu của công ty này sụt giá rất mạnh là giảm đi tơi-54% gần hết năm 2018,….

Tức là đếm ra không hết các cồng ty ô tô TQ đông hơn quân Nguyên, nhưng sự thật phũ phàng là họ chưa thể sản xuất và bán ra những chiếc xe một thương hiệu xe Nhật là Toyota, hay trước đây là GM của Mỹ thời đỉnh cao, và gần đây là Volkswagen (Đức), vì 3 ông kẹ này từng thay phiên nhau sản xuất và bán nhiều xe hơi nhất thế giới là dẫn đầu GM bán xe hơi đứng số 1 gần 1 thế kỷ và thoái trào khi suýt phá sản và buộc phải thanh lý bán lại nhiều nhãn hiệu xe cho các tác Âu châu, Ấn Độ,…còn hai hiệu xe Toyota, Volkswagen thay phiên nhau dẫn đầu thế giới về sản xuất và bán xe nhiều nhất thế giới, Volkswagen, nhất là Volkswagen từng đứng hạng số 1 thế giới ngắn ngủi sau khi vượt qua Toyota, nhưng vì vụ bê bốivi  phạm phát thải diesel trong tháng 9/2015 thì cổ cổ phiếu của Volkswagen và bốc hơi tới -40% chỉ có mấy phiên giao dịch chứng khoán ở thị trường chứng khoán Frankfurt và New York, đã thế Volkswagen còng bị đối mặt với hình phạt hình sự gian lận lên tới 20 tỷ $, và phải thanh toán khoản nợ 15,3 tỷ USD liêm quan đến kiện cao của người tiêu dùng thì ngay sau đó Toyota dễ dàng lấy lại ngôi vương của Volkswagen để trở thành nhà sản xuất xe ô tô lớn nhất thế giới.

Nói cho cùng cái nhãn mác xe hơi  Vinfast của VN sản xuất kiểu mua công nghệ và chuyện diễn kịch hài hước thì đối với TQ họ có thể tạo ra 1 triệu cái nhãn mác “Vinfast China”, thậm chí cái công ty Alibaba của Jack Ma có thể làm 100 cái thương hiệu Vinfast,… nhưng họ không thể làm, vì nó không phải là của họ mà làm xe kiểu đó chỉ có lợi là giúp cho các đối tác xe hơi và nhà thiết kế nước ngoài hay nhà cung cấp linh kiện nước ngoài có lời, nên chính phủ Bắc Kinh cấm và đánh thuế nặng nề là không khuyến khích ưu đãi kiểu đầu tư đó. Nghĩa là TQ thà chấp nhận phá sản ngành công nghiệp ô tô hoặc chấp nhận sản xuất ra những chiếc xe ô tô kém phẩm chất và rẻ tiền, miễn rằng nó cũng không đến nỗi tệ, nhưng đổi lại linh kiện xe hơi của TQ được nâng lên mức tỷ lệ nội địa cao, họ chỉ nhập khẩu những chi tiết khó chế tạo nhất của chiếc xe hơi từ nhà cung cấp Mỹ, Đức thôi.

Nghĩa là dù ngành công nghiệp xe ô tô của TQ kém cỏi là ít có thể đủ tiêu chuẩn để xuất khẩu qua thị trường Mỹ, Âu châu, nhưng dù họ bán ở thị trường TQ hay nhiều nước kém phát triển, nhưng ít ra ngành công nghiệp ô tô của họ cũng giúp tăng trưởng kinh tế và tạo nhiều việc làm như tiêu thụ được thép, nhựa, thủy tinh, gốm, hóa chất, cao su, và hàng trăm công ty chuyên sản xuất chế tạo linh kiện động cơ xe hơi của TQ sống được, nên nó hoàn toàn khác cách làm xe hơi của Vinfast VN. Hãy nhớ rằng cái dân Tàu nhà giàu TQ ở Thượng Hải, Thẩm Quyến là họ rất thực dụng là muốn dùng xe hơi cấp thì họ thà rằng nhập khẩu nguyên chiếc từ các nhãn hiệu xe hơi nước ngoài chứ không bao giờ mua những chiếc xe liên doanh nữa mỡ nửa lạc cả,…cho nên ở VN một số người đang tự hào trong ảo giác Vinfast VN chứ thực ra thà là người ta hạ thuế nhập khẩu nguyên chiếc BMW của Đức về nó còn rẻ và chất lượng hơn Vinfast. Tức là cái khẩu hiệu quen dùng mang tính “con lừa thế kỷ” như “người Việt ưu tiên dùng hàng Việt” mà thành tích đã thấy qua nhãn mác như Khải Silk, Con Cưng,…và rất nhiều nhãn mác trá hình khác mà người ta lừa được người tiêu dùng VN cả mấy thập kỷ nay. Vì sản phẩm nào phanh khui ra thì có mấy là do VN sản xuất đâu. TQ họ đã đổ tiền đầu tư vào ngành chế tạo xe ô tô cả nửa ngàn tỷ USD và hy sinh lợi nhuận mà còn lép vế trước cái hiệu xe Vinfast quảng cáo rầm rộ đi quá lố lăng khiến nó có nguy cơ bị các tay đầu cơ tài chính và các chuyên gia về cơ khí ô tô có kinh nghiệm nhảy vô bóc mẽ thì rất xấu hổ bẽ bàng, nên hiện nay cũng dễ thấy Vinfast cũng rút đi quảng cáo rầm rộ của họ vì lo sợ các chuyên PR đi quá lố lăng, có dăm vài tỷ USD đi vay để đầu tư mà đòi đạp cổ cả ô tô Hàn Quốc và coi ngành công nghiệp ô tô TQ chẳng ra cái gì cả thì đúng là liều lĩnh.